![]() |
[p]“Anh…” Giật hết cả mình. Nàng gọi khẽ từ trong bếp.
Lúc ấy xoắn vãi rồi, nhưng cứ vờ vịt đủng đỉnh bước vào như không.
Nàng đứng gần cửa vào, một nhan sắc khiến mình tối sầm hết cả mặt mũi. Vẫn mái tóc dài ngang lưng, má hồng (chắc mới thoa thêm tí phấn), hàng mi cong cong đầy ma mị. Mình khoanh tay trước ngực, mặt lạnh lẽo khe khẽ gật đầu chào.[/p]
[p]“Bựa ni có lội sông không anh? Chà, quên thẻ nhớ của em rồi cũng nên hè?”. Mình bảo quên sao được rồi lôi trong ví ra cái thẻ nhớ chép toàn nhạc Ngô Thụy Miên cho nàng. Chợt nàng kéo mình lại gần, thì thầm “Giừ cũng hơi khó xử đây, trong đám nớ (mấy thằng đang ngồi nhà trên) có thằng đòi chở em đi. Em thì nỏ ưa chi hắn mô. Làm răng giừ nả?”. Mình hỏi “Rứa nó như thế nào với em?”. “À, nhà hắn xóm bên, toàn đến nhà em một mình thôi”.[/p]
[p]Bàn bạc nhanh, cuối cùng thống nhất kệ cha thằng đó (mặc dù cũng hơi lo vì có thể bị ném đá, món này là đặc sản nổi tiếng của các anh mệ nó rồi). “Thôi giừ đi nha, lát nữa em sẽ có chuyện hỏi anh đó!” Chột dạ. Chuyện gì nhể? Em nói đi, chuyện gì? Nàng kéo tay “Tí nữa xong đám đi, nhưng anh có biết ai tên là…T. nhà ở abc không?”.[/p]
[p]Thôi bỏ mệ rồi. Có biến to rồi. Thằng này trước chơi qua loa với mình. Điều tồi tệ nhất là gần như tất cả quá khứ yêu đương của mình (kể cả hồi ở HN) nó biết hết. Quả này vỡ mặt thât rồi. Trong vài giây ngắn ngủi, mình đã kịp lướt qua kịch bản những gì đã xảy ra trong câu chuyện của Huyền và thằng ôn T. kia. Cái mồm thằng này mình từng ví như mồm mấy thằng kinh doanh đa cấp Amway, ngồi cạnh nó tốt nhất đeo cái headphone lại cho lành. Sao nàng lại bỗng dưng quen con chim lợn này nhể???[/p]
[p]Mình vẫn điềm nhiên khoanh tay trước ngực (mặc dù đã xoắn lắm rồi, vừa xoắn vừa giận thằng T. run người) “Anh biết rồi, nếu là thằng đó thì anh đã hiểu nó nói gì với em…”
Nàng cười bí hiểm “Uhm, thôi đi đã, lát nựa em sẽ phỏng vấn anh sau!”.[/p]
[p]Nàng ngồi sau xe mình, hai tay giữ hờ vào vai. Thằng ku lúc nãy đi sau cùng, vừa chạy vừa vê ga ầm ĩ như đang trong cơn hậm hực. Điên quá, mình cho xe chậm lại chờ nó đi trước cho đỡ nhức đầu…[/p]
[p]Chap 21: Phát súng đầu tiên:[/p]
[p]Trên đường đi cả hai không chuyện trò gì, không khí nặng nề và khó chịu (lúc ấy chả có đầu óc nào nữa, suốt quãng[/p][p] đường chỉ nhăm nhăm nghĩ những câu cần nói trong trường hợp bị nàng phản pháo).[/p]
[p]Vào đám cưới. Đoạn này lướt qua vì cơ bản không có gì đặc sắc. Cưới ở quê thì đều na ná như nhau, nhạc sàn đập đinh tai nhức óc, giai làng thi nhau huơ chân múa tay trong những vũ điệu mà các chuyên gia khiêu vũ đang loay hoay chưa biết nên xếp vào thể loại gì. Rồi 1..2..3..dzô. 1..2..3…uống. Các thôn nữ thẹn thùng cắn hạt dưa tanh tách mắt không ngừng đảo như rang lạc tìm người trong mộng.[/p]
[p]Mình éo thẩm thấu được nét văn hóa đậm đà bản sắc ấy nên nháy mắt nàng rút lui. Ra lấy xe, nàng hỏi “Đi mô giừ?”. Mình bảo mô cũng được. Chạy xe tà tà một lúc, ngó thấy con đường phía trước mặt có lối rẽ lên đồi cây, mình phi xe bừa lên.[/p]
[p]Cả hai ngồi xuống vệ cỏ ngay bên cạnh cái biển tuyên truyền – hình như của mấy anh kiểm lâm: “HÃY CHO RỪNG MỘT CƠ HỘI” (bên dưới có nét chữ viết bằng than nhì nhằng của mấy chú trẻ trâu “Đéo cho”).[/p]
[p]5p trôi qua trong im lặng.[/p]
[p]10p…Vẫn không đứa nào chịu mở lời trước.[/p]
[p]Nàng bứt cọng cỏ vân vê. Mình bẻ một cành cây dại rồi đưa lên mũi ngửi. Tiếng dế kêu rinh rích điếc hết cả tai.[/p]
[p]“Mẹ Huyền đỡ nhiều chưa?”. Cuối cùng mình cũng phá tan bầu không khí lạnh lẽo.[/p]
[p]“Dạ, cũng đỡ phần nào rồi!”. Nàng lí nhí.[/p]
[p]“Uhm…rứa là…tốt rồi…” (mệ, éo tìm nổi câu gì cho có hàm lượng dinh dưỡng hơn, nhục vật).[/p]
[p]Lại tiếp tục đốt mất vài phút bóng chết.[/p]
[p]Bỗng đt trong túi quần rung rung 2 nhịp. “Anh ah, e Thuy day, giup e ti viec dk ko?” Giời ơi, sao hôm nay Thủy lại lại nhã hứng nhờ vả anh thế này?
“Thuy ah, chi vay em?”
“Nho a mua giup T cai card vt 50k, mai T qua gui lai”[/p]
[p]“Thủy cái ccc, biến đi”. Đang căng thẳng, có cái tin này đến cũng vui phết.[/p]
[p]“Anh nè, hồi trước anh ở HN mấy năm?” (À, đài địch bắt đầu phát sóng rồi) Huyền quay sang hỏi.[/p]
[p]“Đi học 4 năm, lang thang thêm 3 năm nữa là 7 năm.”
“Có tất cả bao nhiêu cô đi qua đời anh rồi?”. Câu này hiểm vãi. Trả lời thật thì tày đình quá. Khai giảm đi lỡ lộ ra mất tin.[/p]
[p]“Để anh nghĩ cái đã…”[/p]
[p]Nàng phá lên cười.[/p]
[p]- Bộ yêu nhiều người quá giừ không nhớ nổi hay răng mà phải…nghĩ cái đã?[/p]
[p]Mình lắc đầu, nói với vẻ trầm ngâm.[/p]
[p]- Khồng, anh đang đắn đo xem có nên kể hết với em không? Dù sao quá khứ cũng đã ở sau lưng. Người ta có thể còn nhớ về nó, nhưng không thể đánh thức nó tỉnh dậy để sống cùng được.
| - Share: BBCode: Link: |
Cùng chuyên mục
