-->
2Hi.Biz
Hỗ trợ | TWIG | Xtscript | Templates | Xtgem
HomeTruyện Teen Truyện Voz
Tìm kiếm
▲ Ký Sự Đòi Nợ
** Admin admin
06-10-2015
[/p]
[p]“Đang nấu chi mà thơm rứa em, có lẹ ăn được đây?”Mình ấp úng bên cái nồi đang phả khói phì phì trên bếp than rực hồng.[/p]
[p]Bé con cười bẽn lẽn, duyên tệ:[/p]
[p]“Anh đoán tài hè, đố anh mùi chi đó?”[/p]
[p]Mình hít hà mấy cái, rồi ra vẻ trầm ngâm thẩm định.[/p]
[p]“Mùi chi mà nghe quen lắm, khoai lang à em?”[/p]
[p]“Hiii, đúng một nửa rồi”[/p]
[p]“Khoai sọ?”[/p]
[p]“Vẫn chưa đúng”[/p]
[p]“Rứa tôi xin người dẫn lật ô chữ thứ 3 từ trái qua đi ạ!”[/p]
[p]“Chữ M…có 1 chữ M. hihiiii”[/p]
[p]“Tôi xin đoán đây là ô chữ…khoai Môn ạ!”[/p]
[p]Cô nàng cười khanh khách:[/p]
[p]“Đi thi chiếc nón kỳ diệu như ri thì mất hết điểm hè, mãi mới đoán trúng tê”[/p]
[p]Mình làm bộ ngượng ngùng, gãi tai gãi đầu như thằng ngố.[/p]
[p]“Hi hi, đứng trước MC với cả mùi khoai thơm quá nên líu lưỡi là phải rồi. Mà khi mô mới được ăn đây em? Thèm rồi đó nha!”[/p]
[p]“Để em kiểm tra đã, chắc gần chín rồi. Nhưng mà khoai ni phải để nguội mới ăn được tề, anh có đợi được không đây?”. Bé vừa nói vừa lấy đũa chọc chọc vào nồi, mắt lim dim vì khói, động tác yêu vãi đi được.[/p]
[p]Linh cảm bé này là em Huyền rồi, vì giọng nói với cách lấy hơi quen quen. Cơ mà hôm trước nó bảo nó chỉ là hàng xóm ông Việt thôi mà? Chả có nhẽ nó chơi mình? Nên nhân lúc em í đang lúi húi bên bếp, mình lôi đt ra gọi thử vào số Huyền xem sao.[/p]
[p]Chuông đến lần thứ 2 rồi mà chả thấy em ấy đút tay vào túi áo, túi quần chi cả. Nghĩ thầm vậy là éo phải Huyền rồi, may thế.[/p]
[p]“Huyền ơi có điện thoại tề, ai gọi tề!”[/p]
[p]Ông bố ở nhà trên gọi với xuống. Bỏ mẹ tôi rồi, hóa ra đt em í bỏ ở tủ trên nhà, Huyền cmnr, tim đập như giã gạo đêm trăng trong ngực.[/p]
[p]Bé con chạy lên khi chuông đã tắt (từ đây gọi là Huyền luôn). Nó quay xuống bấm bấm chi đó rồi liếc sang mình rất nhanh.[/p]
[p]Cả hai thoáng nhìn nhau, má đỏ bừng…[/p]
[p]Cả hai nhìn nhau không nói năng chi, hồi hộp vãi cả lúa. Điếu thuốc nãy giờ kẹp bên tai thế éo nào rơi xuống đất, mình cúi xuống nhặt lấy rồi lại gần bếp lửa châm, rít liền hai ba hơi cho đỡ căng thẳng. Cảm giác khi đó khó tả lắm, vui vui, sượng sượng và bối rối.[/p]
[p]“Răng trong đt em chanh chúa rứa, nỏ bù ở ngoài hè”[/p]
[p]Cạy mồm mãi mới nói được câu ấy, xong quay đi chỗ khác vì ngại. Ngại gì chả hiểu nữa.[/p]
[p]“Nỏ quen thì rứa thôi, như anh là may đó, em còn nói chuyện. Chơ bình thường thấy số lạ em toàn lờ đi nỏ nghe mô”.[/p]
[p]Em í vênh vênh cái mặt lên một cách đáng ghét. Mình xoa xoa hai bàn tay vào nhau nghĩ mãi éo kiếm ra câu gì hay ho để chém tiếp. Chợt em ấy reo lên nho nhỏ.[/p]
[p]“Ôi có lẹ khoai chín rồi anh tề, để em bỏ ra cho nguội nha, hihi không anh ăn rụng răng đó!”[/p]
[p]Mình láu táu xung phong nhấc cái nồi đang phả khói phì phì xuống bếp, nóng vãi ra. Xong, em ấy chạy lên nhà xách cái quạt điện xuống, bảo “Thổi cho nó nhanh nguội, chơ để anh chờ lâu tội nghiệp, hihi”.[/p]
[p]Đang ngồi nhìn rổ khoai bốc khói ngi ngút thì ở nhà trên, cuộc chiến giữa bà già mình với bố em ấy đến hồi gay cấn đột xuất, vì loáng thoáng nghe to tiếng hơn. Ôi, ngại vật. Phụ huynh làm ăn kiểu ấy họa bằng giết nhau. Huyền thì thầm:[/p]
[p]“Anh ơi, bố em vay tiền nhà anh à?”[/p]
[p]Câu hỏi như lát dao cắt vào tim mình.[/p]
[p]“Anh cũng nghe phong phanh rứa, nhưng thôi em, chuyện đó của người lớn mình biết vậy là được”[/p]
[p]Huyền im lặng, vẻ mặt không vui, hai bàn tay đan vào nhau, thở dài khe khẽ…[/p]
[p]Bực với bà già ghê, lúc đi thì dặn mình phải bình tĩnh không manh động, giờ bà lại to tiếng với người ta. Mình rút đt ra soạn cái tin vào máy bà “Mẹ nói nhỏ thôi, việc đâu có đấy, chi mà nhao ầm lên rứa?”tất nhiên là viết không dấu.[/p]
[p]Vài phút sau bà già cầm đt chạy xuống, nói oang oang:[/p]
[p]“Hây, hây…mi nhắn chi tau nỏ dịch được…À nhủ xuống ăn khoai chi?”Huyền chêm ngay vào:[/p]
[p]“Dạ, đúng rồi ạ. Con mời dì với bố ăn khoai ạ…Dì ngồi đây cho ấm ạ!”[/p]
[p]Mình ngượng chín cả mặt, chỉ muốn tìm cái lỗ chui xuống đất cho lành.[/p]
[p]Ngồi ăn khoai, chuyện trò linh tinh một lúc thì bố Huyền dẫn bà già sang hàng xóm cho bà già xin ít lá gì đó về làm thuốc chữa đường ruột, hình như là lá đuôi khỉ, chả nhớ lắm. Còn lại 2 đứa, Huyền buồn buồn kể cho mình nghe hoàn cảnh gia đình hiện tại. Em ấy nói nhiều, giọng có lúc như sắp khóc, chốt lại là: nhà có thằng em học ngoài HN dính vào lô đề, bóng bánh.[/p]
[p]Cách đây vài tháng bị chủ nợ thúc ép, nhà phải vay mượn, cầm cố số đỏ lấy tiền gửi ra, ko thì mất xác. Mẹ nàng lại đang điều trị bệnh, tốn kém mà cũng chưa biết kết quả ra sao. Bản thân nàng thực ra đã tốt nghiệp cao đẳng kinh tế, xin làm hợp đồng mấy nơi nhưng chưa đâu vào đâu. Nói chung nghe mà ái ngại thay cho nhà nàng.[/p]
[p]Mình gật gù chả biết nên nói gì.
▲ Lượt xem: 131
<< 1 2 3 4 5 ... 69 >>
- Share:
BBCode:

Link:
Cùng chuyên mục
Sinh viên bây giờ
Cuộc điện thoại ngày mưa
Anh Ơi, Em Không Phải Là Rau!
Nước Mắt Của Mưa
Yêu Gái Massage Và Kết Cục…

Old school Easter eggs.