Insane
-->
2Hi.Biz
Hỗ trợ | TWIG | Xtscript | Templates | Xtgem
HomeTruyện Teen Truyện Voz
Tìm kiếm
▲ Ký Sự Đòi Nợ
** Admin admin
06-10-2015
Cuộc sống đời thường tẻ nhạt, lao vào tình yêu như một cách cuối cùng để tìm thêm cái cớ cho sự tồn tại của mình. Rốt cuộc lại càng thêm rách nát.
Writen by nhulayeu
Suốt vài hôm nay Huyền nhắn tin liên tục. Có lẽ nàng thấy mình đối xử tử tế quá và không muốn một đứa tử tế như thế nghĩ“xấu”về mình?[/p]
[p]Sau mấy lần nhắn tin qua lại, Huyền hẹn gặp nhau vào tối noel, vì hôm ấy nàng sẽ được tự do đi chơi. Biết gặp cũng chả giải quyết chuyện gì, nhưng mình vẫn ừ.[/p]
[p]Đêm noel, trời mưa phùn và lạnh ngắt. Mặc chiếc áo khoác thùng thình của bố, nàng và đứa bạn đi cùng đứng đợi mình trên cầu Ngàn Phố. Chỗ này cũng gần nhà thờ, người đi lại ùn ùn, xe cộn nườm nượp chạy ngang chạy dọc. Đứng một lúc, bạn nàng ý tứ rút lui, hẹn 10 giờ quay lại nhà thờ rồi cùng về.[/p]
[p]“Lạnh không?”Mình hỏi trống không thay lời chào.[/p]
[p]“Bình thường, hihi, may mà em mượn được áo của bố”. Nàng đút 2 tay vào túi áo khoác, áo màu xanh kiểu bộ đội, thùng thình so với nàng.[/p]
[p]“Vừa đi vừa nói chuyện nha, đứng đây lanh lắm?”[/p]
[p]“Dạ”.[/p]
[p]Nàng ngồi lên xe, mùi hương dầu gội thơm tê tái.[/p]
[p]“Đi mô giừ anh?[/p]
[p]“Vô nhà thờ dạo chút rồi về nha?”[/p]
[p]“Dạ”.[/p]
[p]Ngang qua bài ngô ven sông, đoạn này thưa người, không gian thoáng đãng vãi, mình dừng lại bảo, đứng đây ngửi mùi hoa ngô cho thơm. Nàng vẫn ngồi trên xe, ngực và hai đùi áp chặt vào mình (cảm giác nóng hổi và mềm mại khiến mình rụng rời).[/p]
[p]“Mấy ngày qua anh lờ em khiếp hè.Gọi không bắt máy, nhắn tin cụng nỏ chộ nhắn lại”
Mình cười nhạt không nói gì.[/p]
[p]“Hi, anh còn nhớ ngày đầu tiên gặp nhau nữa không?”
“Có chớ, nhớ láng máng”
“Nhìn anh lơ ngơ hay cực í”
“Uhm, anh khi mô nỏ ngơ”[/p]
[p]Nàng nhìn sâu vào mắt mình.[/p]
[p]“Giừ thì răng? Có ngơ nựa không?”
“Khồng. Tỉnh rồi. Tỉnh lại rồi!”[/p]
[p]“Em muốn nói hết cho anh mọi chuyện…”Nàng ấp úng.[/p]
[p]“Thôi khỏi. Đừng nói chi nữa”[/p]
[p]“Không nghe em giải thích á?”[/p]
[p]Lắc đầu.[/p]
[p]“Anh xin phép được ôm em cái”.[/p]
[p]Nàng chưa kịp phản ứng thì đã nằm gọn trong lòng mình. Giữ nguyên hiện trường như thế hơn 10p. Thi thoảng có xe đi qua, dọi thẳng đèn pha vào mặt, kệ mẹ chúng.[/p]
[p]Ngồi chuyện trò thêm nửa tiếng nữa, mưa đã dày hạt hơn, gió lạnh buốt bên tai.[/p]
[p]” Em sẽ nhớ anh. Chắc chắn rứa, không bao giờ quên”[/p]
[p]“Uh, cái đó vô nghĩa đối với anh. Nhớ hay quên thì anh vẫn là anh – một cái bóng mờ nhạt đi cùng em trong những ngày em buồn nhất. Một đứa chưa bao giờ mang lại niềm tự hào, sự hãnh diện cho em khi ai đó hỏi về anh”[/p]
[p]“Anh nói chi lạ rứa ạ? Có phải là anh đó không?”[/p]
[p]“Thì là ai?”[/p]
[p]“Chưa bao giờ em có suy nghĩ đó trong đầu”[/p]
[p]“Anh về đây”[/p]
[p]“Không muốn nghe em nói nữa à?”[/p]
[p]“Về ngủ mai đi làm”[/p]
[p]“Sẽ rất hận em, phải không?”[/p]
[p]“Trái tim anh chỉ chứa tình yêu, không đủ chỗ cho lòng thù hận và những thứ không đáng phải chứa. Giờ hết rồi là[/p][p] thôi, lát nữa về anh sẽ format nó!”[/p]
[p]“Anh…”[/p]
[p]“Anh chở em vô cổng nhà thờ nha, em gọi bạn đến đón đi”[/p]
[p]Nàng vẫn ngồi yên, đầu gục vào vai mình…[/p]
[p]Chap 22:[/p]
[p]…Trời càng về đêm càng lạnh. Mưa phùn đã bắt đầu ngớt, gió nhè nhẹ thổi, mùi hoa ngô thoang thoảng thơm. Khung cảnh bình yên và dịu dàng như này rất dễ khiến người ta mềm lòng.
Huyền vẫn ngồi im sau lưng, hai tay vòng trước ngực, má áp vào vai mình. Như thế rất lâu.[/p]
[p]“Mai mốt xa nhau anh có nhớ chi em nựa không?”[/p]
[p]Lời nàng thoảng bên tai như gió thổi. Mình lúc ấy vừa chán chán, vừa thèm thuốc nên ngồi đờ ra. Nàng phải cấu nhẹ vào mạng sườn mới sực tỉnh.[/p]
[p]“Có chớ. Muốn quên mà dễ à”
“Thật không đó? Nhớ cấy chi nhất nà?”[/p]
[p]Con gái phức tạp vãi. Đã biết thừa không còn của nhau nữa nhưng vẫn thích người ta đừng quên mình.[/p]
[p]“Sẽ nhớ những thứ đáng quên”[/p]
[p]“Em sẽ nhớ mãi hình ảnh lần đầu anh gặp em. Khi nớ em đang nấu khoai dưới bếp, anh đi vô xin lửa hút thuốc, anh nói câu chi nhớ không? Hì, “Em đang nấu chi mà thơm rứa?”nhìn anh vui vui, tự nhiên em thấy ấm áp lạ lùng…Rồi cái đêm anh ở lại chơi với cu Ngọc, anh lấy cháo, anh gỡ xương cho em ăn…bên bếp lửa…Lần đi chơi về, em bị đứt tay, anh đã ngậm luôn ngón tay đang ứa máu của em…Thật sự…chưa ai tốt với em như rứa cả, chưa ai ân cần và chu đáo với em như anh…Trời ơi, càng nhớ đến em lại càng sợ khoảng trống anh sẽ bỏ lại khi xa nhau…”[/p]
[p]Giọng nàng run rẩy và yếu ớt như tự vỗ về nàng là chính.Mình nghe thì nghe nhưng chả cảm xúc gì, vì nghĩ những thứ hay ho nhất khi yêu nhau mình cũng đã làm hết rồi, giờ có tạch thì cũng không có chi phải nuối tiếc.[/p]
[p]Đang ngồi thì có đám đông 4 – 5 người đi bộ qua.
▲ Lượt xem: 160
<< 1 ... 57 58 59 60 61 ... 69 >>
- Share:
BBCode:

Link:
Cùng chuyên mục
Sinh viên bây giờ
Cuộc điện thoại ngày mưa
Anh Ơi, Em Không Phải Là Rau!
Nước Mắt Của Mưa
Yêu Gái Massage Và Kết Cục…