-->
2Hi.Biz
Hỗ trợ | TWIG | Xtscript | Templates | Xtgem
HomeTruyện Teen Truyện Voz
Tìm kiếm
▲ Nước Mắt Của Mưa
** Admin admin
06-10-2015
[/p]
[p]- Ừ, công nhận.[/p]
[p]Đến cổng nhà nó[/p]
[p]- Anh đưa nhóc về an toàn rồi, tí nhớ báo lại với ông anh yêu quí, không cậu ấy lại bảo anh không hoàn thành nhiệm vụ.[/p]
[p]- Chào anh, về ráng ngủ cho ngon không lại thèm ăn hủ tiếu đó.[/p]
[p]Sau một hồi chuông, vài ba cô giúp việc tức tốc chạy ra đón cô chủ nhỏ.[/p]
[p]- Cô chủ mới về ạ! – họ đồng loạt cúi chào.[/p]
[p]- Các chị không cần phải thế đâu, lần sau hãy cứ mở cửa thôi nhé. – nó đưa tay tỏ ý muốn họ đừng cúi chào, rồi họ ngẩng lên nhìn nó cười cảm kích.[/p]
[p]Tất cả cùng nhau vào nhà, gặp ngay Bảo Kỳ ở cửa, các cô giúp việc cúi chào rồi lui đi làm việc của mình.[/p]
[p]- Chào anh![/p]
[p]- Hôm nay em đến nhà Kỳ Lâm làm gì vậy?[/p]
[p]- Em rãnh nên ghé sang xem vì sao anh ấy không đi học, thấy anh ấy bệnh nên giúp đỡ tí thôi.[/p]
[p]- Lần sau mà có đi nhớ nói anh biết nghe chưa, mà buồn em vậy chứ, bạn anh bệnh em còn chăm sóc giúp, anh thì làm gì mong được.[/p]
[p]- Anh lại ganh tị đó hả. – nó nhíu mày nhìn cậu.[/p]
[p]- Đùa thôi, bé Yun của anh chẳng biết đùa tẹo nào. – cậu đưa tay vò vò tóc nó làm mấy sợi rối lên.[/p]
[p]Nó nheo mắt, giọng tinh nghịch – Em cũng đùa đấy.[/p]
[p]- Vào đây anh thay băng cho rồi đi ngủ.[/p]
[p]Nó đi theo sau anh một cách ngoan ngoãn, ba mẹ lại bận việc không ở nhà…[/p]
[p]- – - – - – 0o0 – - – - – - -[/p]
[p]Kỳ Lâm về đến nhà, điều đầu tiên cậu làm là vào bếp hâm lại nồi cháo Yun nấu, món ăn ngon nhất là đây.[/p]
[p]Một hương vị rất tinh tế, từ nguyên liệu rất đơn giản, cậu nghĩ về hôm nay, bất giác mỉm cười.[/p]
[p]Sau khi hâm nóng cậu để nguội rồi cất vào tủ lạnh, đó sẽ là bữa sáng hôm sau của cậu.[/p]
[p]- – - – - – 0o0 – - – - – - -[/p]
[p]Hôm nay ngán học, nó lại leo cầu thang lên sân thượng hóng gió, nơi cao nhất luôn là nơi thoải mái nhất, cảm giác như tách biệt khỏi mọi thứ, như tảng ra được khỏi những đau thương bộn bề và nhiều điều vướng bận tâm tư, khi ở nơi cao nhất sẽ dễ dàng bình tâm và cảm thấy mình điều khiển được cuộc sống này đôi chút.[/p]
[p]- Trốn tiết à?[/p]
[p]Giọng nói lạnh rờn rờn của cậu cứ cất lên đều đều làm nó giật mình, cứ tưởng giờ này anh ta không ở đây.[/p]
[p]- Anh cũng vậy?[/p]
[p]- Bình thường.[/p]
[p]- Ra thế.[/p]
[p]Tiến lại chỗ lan can, nhắm mắt lại, khẽ lắng nghe những điều tuyệt vời nhất từ thiên nhiên, một thói quen từ lâu đã trở thành quen thuộc.[/p]
[p]- Muốn đi cùng tôi không?[/p]
[p]- Đi đâu.[/p]
[p]- Đến trại trẻ mồ côi.[/p]
[p]Chap 20[/p]
[p]Ngạc nhiên chứ, một con người như thế lại đến trại trẻ mồ côi, đề nghị này hấp dẫn được nó rồi.[/p]
[p]- Đi.[/p]
[p]Cậu đứng dậy, lấy chiếc mũ lưỡi trai đen đội lên che đi một nửa gương mặt, nhìn như thế này lại thêm bí ẩn và lạnh lùng, không thể phủ nhận là cậu ta cũng rất đẹp.[/p]
[p]Đút tay vào túi quần, cậu bước đi trước. Con đường rộn ràng xe cộ qua lại, có một cậu thanh niên cao lớn lạnh lùng bước đi, và một người con gái nhỏ xinh xắn lẽo đẽo theo sau, chân dài hơn nên cậu đi nhanh hơn nó nhiều, với lại vết thương vừa khép miệng, da đang căng ra nên đi nhanh nó lại càng căng hơn, nó cáu đứng la lên.[/p]
[p]- Anh đi chậm một chút không được sao?[/p]
[p]Cậu sững người, quay nhìn lại, nó đứng yên đấy, mặt hầm hầm, cậu đi lại chỗ nó cúi người thấp xuống nhìn vào chân nó.[/p]
[p]- Đau à.[/p]
[p]- Không, da căng lên, đi nhanh khó chịu.[/p]
[p]- Sao từ đầu không nói. – giọng nói lạnh lùng vô cảm, không một biểu hiện cảm xúc.[/p]
[p]- Đi taxi đi. – cậu nói rồi đứng ra mép đường gọi một chiếc taxi.[/p]
[p]Khắc Minh lại kéo xụp chiếc mũ xuống hơn sau khi nhìn ra cửa sổ, dường như cậu vừa thấy ai đó.[/p]
[p]Trại trẻ mồ côi này do các sơ coi sóc, cái tên của nó là mong muốn đơn giản nhất nhưng cũng là mong muốn xa xỉ nhất, cái tên rất đẹp, trại trẻ mồ côi “An Bình”.[/p]
[p]Đau lòng xiết bao khi gần một nghìn đứa nhóc ở đây đều sống thiếu tình thương gia đình, chúng chỉ là những sinh linh nhỏ bé, vô tội, chúng đang chơi đùa cùng nhau rất vô tư, vẫn còn quá nhỏ để hiểu cảm giác thèm khát một mái ấm, vẫn chưa đến lúc cố lục lọi trí nhớ để biết mình xuất thân như thế nào, đôi khi vẫn tròn xoe mắt ngơ ngác hỏi khẽ “ba mẹ con đâu hả sơ?”, câu hỏi khiến tim con người ta thắt lại.[/p]
[p]Dù biết đó chỉ là thắc mắc của những suy nghĩ non nớt nhưng thật sự khiến người ta đau lòng, chẳng lẽ trả lời chúng rằng họ đã chết hay họ bỏ rơi con, các tâm hồn mỏng manh ấy chưa đủ sức để chấp nhận thực tại, sẽ đau lắm. Sơ nghẹn ngào khi nói với nó những điều ấy.[/p]
[p]Những suy nghĩ luẩn quẩn trong tâm trí, nó đang đong đưa trên chiếc xích đu gỗ ngắm bọn nhóc rượt đuổi nhau trên sân, những nụ cười rất đẹp rất vô tư, mong sao sự vô tư ấy được kéo dài.
▲ Lượt xem: 280
<< 1 ... 16 17 18 19 20 ... 101 >>
- Share:
BBCode:

Link:
Cùng chuyên mục
Sinh viên bây giờ
Cuộc điện thoại ngày mưa
Anh Ơi, Em Không Phải Là Rau!
Ký Sự Đòi Nợ
Yêu Gái Massage Và Kết Cục…

Polaroid