-->
2Hi.Biz
Hỗ trợ | TWIG | Xtscript | Templates | Xtgem
HomeTruyện Teen Truyện Voz
Tìm kiếm
▲ Nước Mắt Của Mưa
** Admin admin
06-10-2015
[/p]
[p]- Đi nhé, em ở lại nhé! – đôi mắt to tròn chớp chớp, nhìn hai anh kỳ vọng, chẳng ai dám từ chối hay đúng hơn là chẳng đủ khả năng để từ chối, giọng nói và ánh nhìn đó có đầy ma lực, nó khiến người nghe chấp nhận vô điều kiện.[/p]
[p]- Cũng được, em ở lại nhưng cũng phải lo nghỉ ngơi chứ đừng thức trông cậu ấy thôi nghe chưa. – Bảo Kỳ đưa tay vò đầu nó, làm tóc rối hết cả lên.[/p]
[p]- Anh lại thế rồi. – nó hậm hực đưa tay vuốt lại mái tóc, chu miệng trách móc.[/p]
[p]Cả hai cậu đều bật cười trước vẻ mặt ngộ nghĩnh đáng yêu của nó.[/p]
[p]- Thôi em ở lại ngoan, khi mệt thì phải ngủ, không được thức đâu nghe chưa? – Bảo Kỳ dặn dò bằng giọng điệu đầy quan tâm.[/p]
[p]- Nhớ đó biết không, mà em đã ăn gì chưa đó? – đến lượt Kỳ Lâm.[/p]
[p]- Em biết rồi mà, em chưa đói đâu, khi nào đói em sẽ tự đi ăn. – nó ngoan ngoãn trả lời.[/p]
[p]- Vậy bọn anh về, mai sẽ vào sớm.[/p]
[p]Hai cậu ra về, Yun ngồi bên giường bệnh nhìn Nguyên Khang không rời mắt.[/p]
[p]Nó thấy buồn vô cùng, đáng lẽ người nằm ở đây là nó chứ đâu phải Nguyên Khang, thà rằng nó bị thương còn thoải mái hơn phải nhìn cậu bất động thế này, nó thương cậu lắm.[/p]
[p]Chap 26[/p]
[p]Đột nhiên Kỳ Lâm quay lại, tay cầm theo túi gì đó, cậu ngồi vào chiếc ghế bên cạnh nó, nâng cánh tay bị thương lên gỡ miếng ugo cũ ra, thay bằng miếng ugo đen có hoa văn đầu lâu trắng, cậu thích thú:[/p]
[p]- Dán ugo này cho vết thương nó mạnh mẽ, nhanh lành.[/p]
[p]Nãy giờ cậu cứ hiên ngang làm mà chẳng để ý đến vẻ mặt ngố tàu của nó, cứ đi vào, làm một mạch rồi cười.[/p]
[p]- Anh bị gì thế, ấm đầu hả?[/p]
[p]- Ơ hay, ấm cái đầu em? – Kỳ Lâm đưa tay véo má nó một cái, lòng buồn vì bạn đang bị thương nhưng vẫn vui vì nó không làm sao hết.[/p]
[p]- Mà sao anh còn chưa về? – nó nhìn cậu, lấy tay chà chà đôi gò má.[/p]
[p]Cậu đưa túi đồ ra trước mặt nó, giải trình vô cùng hồ hởi.[/p]
[p]- Anh mua cơm tối cho em, mất công em lười lại nhịn.[/p]
[p]- Cảm ơn anh nhé, không cần phải thế đâu. – nói vậy chứ trong lòng nó cũng thấy vui lắm.[/p]
[p]- Không cần gì mà không cần, phải ăn hết đó. – Kỳ Lâm bỗng dưng lại thấy ngượng, giờ cậu mới nhận ra mình đã gọi nó bằng em, nên lại nói trống không, nhận ra hơi trễ rồi.[/p]
[p]- Ăn đi, anh về đây. – cậu đứng phắt dậy, quay lưng đi ra cửa, tay gãi gãi đầu.[/p]
[p]Nó bật cười, nụ cười không thành tiếng. Sau đó thì ăn cơm một cách ngon lành.[/p]
[p]Gần 4h sáng, tại phòng bệnh 102.[/p]
[p]Đêm qua nó đã gối đầu lên giường Nguyên Khang mà ngủ, tay vẫn đặt lên bàn tay cậu, nó đã nắm lấy đôi tay đó và chờ mong dấu hiệu tỉnh lại.[/p]
[p]Hiện giờ Nguyên Khang đang ngồi nhìn nó ngủ, một bàn tay nắm chặt tay nó, tay còn lại vuốt ve mấy lọn tóc xoã dài, khoé môi nở một nụ cười hạnh phúc.[/p]
[p]“Chỉ cần nhìn thấy em bình yên thế này anh đã hạnh phúc rồi Yun à!”[/p]
[p]Nó chắc chẳn biết rằng đêm qua khi tỉnh lại cậu đã vui sướng thế nào khi thấy mình nằm trên giường bệnh và nó đang ở bên đâu.[/p]
[p]Nó khẽ cựa người, nhìn lên thấy Nguyên Khang mà mặt mày rạng rỡ hẳn ra.[/p]
[p]- Anh làm em thức à? – cậu hối lỗi vì nghĩ nãy giờ cứ vuốt tóc nó mãi.[/p]
[p]- Dạ không, anh tỉnh lại lâu chưa, anh có thấy đau nhức chỗ nào không? Để em đi gọi bác sĩ. – nó hỏi một tràng, xong đứng dậy, toan đi thì cậu nắm tay nó kéo lại.[/p]
[p]- Em không cần phải gọi, anh khoẻ mà, em lại ngủ tiếp đi, còn sớm lắm. – cậu kéo nó đến gần, giọng nói ấm áp vô cùng dịu dàng, mỉm cười.[/p]
[p]- Anh không sao, thật chứ.[/p]
[p]- Ừ, anh không sao, em ngủ đi, lên giường anh ngủ cho đỡ mỏi. – cậu nhích người qua bên, nhường chỗ cho nó.[/p]
[p]- Thôi, em ngủ như khi nãy được rồi, anh ngủ đi. – nó lắc đầu[/p]
[p]- Giường rộng mà, em lên đây ngủ đi, anh năn nỉ đó, chẳng lẽ lại sợ anh. – Nguyên Khang cười hiền, kéo nó ngồi vào giường.[/p]
[p]- Em…không có ý đó. – nó nhanh nhảu giải thích.[/p]
[p]- Anh đùa thôi, ngoan ngủ đi. – cậu kéo chăn đắp cho nó rồi cũng nằm xuống cạnh bên, lúc sau nó đã lại ngủ.[/p]
[p]Riêng Nguyên Khang thì làm sao có thể ngủ được, cậu còn bận phải nhìn người con gái này mà, ước mong của cậu chỉ là ngày ngày nhìn thấy Yun, ở bên cạnh nói chuyện cùng Yun, không để Yun cô đơn và được nhìn thấy nụ cười lung linh ấy.[/p]
[p]Đợi Yun ngủ say, cậu rướn người hôn nhẹ lên mái tóc mềm, nhịp tim trật đi tự lúc nào, nếu thực sự cậu là thiên thần, sẽ tình nguyện rủ bỏ phép thuật chỉ cần được ở bên người con gái cậu yêu thương, làm người con gái ấy hạnh phúc, chỉ cần vậy thôi là đủ. Chẳng biết từ bao giờ hình ảnh của nó xâm chiếm tâm trí và con tim cậu nhiều đến thế, chỉ biết là với cậu nó quan trọng biết nhường nào.
▲ Lượt xem: 295
<< 1 ... 23 24 25 26 27 ... 101 >>
- Share:
BBCode:

Link:
Cùng chuyên mục
Sinh viên bây giờ
Cuộc điện thoại ngày mưa
Anh Ơi, Em Không Phải Là Rau!
Ký Sự Đòi Nợ
Yêu Gái Massage Và Kết Cục…

Polaroid