Ring ring
-->
2Hi.Biz
Hỗ trợ | TWIG | Xtscript | Templates | Xtgem
HomeTruyện Teen Truyện Voz
Tìm kiếm
▲ Nước Mắt Của Mưa
** Admin admin
06-10-2015
[/p]
[p]- Yun à…! – tiếng gọi tha thiết ấy cất lên một lần nữa, nó sắp không chịu nổi rồi, không, nước mắt à ta lệnh cho mi không được rơi.[/p]
[p]- Em chắc là không nhớ anh chứ?[/p]
[p]Ôi, mối tình đầu, làm sao quên được kia chứ!!!![/p]
[p]- Cậu gì ơi, cô ấy đã bảo là không quen mà. – Kỳ Lâm bước tới, kéo nó về cạnh mình. Cậu đã theo nó từ lúc nó vừa qua đoạn cầu thang, lúc lên đến thì thấy Hoàng Quân nên cậu đứng lại chờ. Không ngờ lại nghe được chuyện này, cậu thấy nó đang khó xử nên ra ứng cứu.[/p]
[p]- Anh – nó mừng rỡ.[/p]
[p]- Em ở đây làm anh tìm mãi – cậu ra vẻ hờn trách, quay sang Hoàng Quân – Chắc cậu nhầm bạn gái tôi với ai rồi.[/p]
[p]“Bạn gái?” – đó là suy nghĩ của cả ba người, ai cũng ngạc nhiên.[/p]
[p]- Yun à, cho dù em có quên anh cũng sẽ làm mọi cách để em nhớ. – Hoàng Quân lại nói tiếp, cậu cố không để tâm đến câu nói của Kỳ Lâm – Mưa sẽ bên anh mà! – rồi cậu bỏ đi, câu nói cuối cùng là sẽ còn gặp lại.[/p]
[p][ - Yun này, em giống mưa, đẹp lắm, nhưng mưa đến rồi mưa đi, em cũng không bên anh lâu, đúng chứ?[/p]
[p]- Anh đúng là ngốc, em là Mưa, là Yun, Yun bên anh thì Mưa sẽ bên anh mà! ][/p]
[p]Cậu vẫn còn nhớ lần nói chuyện đó, khi hai người cùng ngắm mưa, cậu nhắc lại với Yun, nhưng bỏ đi vế đầu, vì cậu tin tưởng mưa bên cậu, còn Yun, cậu muốn tình yêu mang nó về bên cậu.[/p]
[p]Chap 37[/p]
[p]- Yun, em với cậu ta quen nhau sao? – Kỳ Lâm dò hỏi.[/p]
[p]- Anh đưa em đi đâu đó đổi gió được không? – giọng nghèn nghẹn, nó đưa đôi mắt ngân ngấn nước lên nhìn, cậu bối rối gãi gãi đầu rồi gật đầu đồng ý.[/p]
[p]Chiếc xe vun vút trong màn đêm tĩnh mịch, suốt đoạn đường Yun chỉ nhìn ra cửa sổ, chẳng nói một lời, sự yên lặng càng giằng xé suy tư.[/p]
[p]Kỳ Lâm thỉnh thoảng lại nhìn sang bên xem biểu hiện của nó, tự dưng cậu thấy xót xa quá, nhưng cậu hiểu nó cần yên tĩnh nên cũng chỉ chăm chú lái xe.[/p]
[p]Xe đi ra vùng ngoại thành, trời ngày càng tối, chỉ có mảnh trăng trên cao soi rọi ánh mắt buồn rười rượi của nó, một sự hỗn loạn, bế tắc, rối ren…[/p]
[p]Cậu dừng lại ở một bờ biển, nó không nói không rằng, xuống xe rồi đi thẳng ra xa, khứu giác cảm nhận rõ ràng mùi hương mằn mặn của gió biển. Mái tóc mượt mà bay trong gió, đôi vai mỏng manh đang thấy lạnh, lanh ở da thịt hay lạnh trong tim?![/p]
[p]*[/p]
[p]Nguyên Khang đến bên thì thầm vào tai Bảo Kỳ[/p]
[p]- Tớ chẳng thấy Yun đâu cả, Kỳ Lâm cũng không? Hai người ấy đi đâu được chứ? – giọng cậu lo lắng.[/p]
[p]- Để tớ gọi xem. – cậu lấy điện thoại gọi cho Yun rồi sầu não gác máy. – Không liên lạc được.[/p]
[p]- Còn Kỳ Lâm? – Bảo Kỳ lại tiếp tục bấm số.[/p]
[p]*[/p]
[p]Kỳ Lâm toan bước theo Yun thì điện thoại reo lên.[/p]
[p]- Nè, cậu có đang ở cùng Yun không, tớ không liên lạc được với con bé. – Bảo Kỳ nói luông tuồng, giọng gấp gáp.[/p]
[p]- Cậu bình tĩnh đã chứ, Yun đang ở cạnh tớ, không sao đâu, vậy thôi nhé, tớ sẽ liên lạc sau. – cậu tắt vội khi thấy Yun cứ bước thất thần ra biển, chạy vụt theo.[/p]
[p]*
- Ơ, này, Kỳ Lâm. – rồi cậu ngán ngẩm quay sang Nguyên Khang – cậu ấy tắt máy rồi, chỉ nói đang ở cùng con bé, sẽ gọi lại.[/p]
[p]Nguyên Khang thở phào, rồi lại tiếp tục suy nghĩ. Em ắt hẳn đã gặp chuyện gì đó, xin lỗi, vì anh đã không thể bên cạnh em…[/p]
[p]*[/p]
[p]- Yun, em làm sao thế, có biết biển đang dâng không, làm gì cứ đi ra đây vậy. – cậu đã nắm tay kéo nó lại khi đôi chân còn chưa chạm nước.[/p]
[p]Nó đứng lại, nhìn sâu vào đôi mắt cậu, người run run, giọt nước mắt trên khoé mi sắp rơi.[/p]
[p]- Em…biết tin ai…bây giờ…hả anh? – nó hỏi một câu hỏi mà theo văn học vẫn gọi là câu hỏi tu từ, nó chẳng cần câu trả lời, nó chỉ muốn trách bản thân sao lại đặt niềm tin quá nhiều để giờ đây lạc mất chính mình.[/p]
[p]Ánh mắt trùng ánh mắt, hai suy nghĩ giao nhau, tâm tư nó chạm vào tim cậu, trái tim đang thổn thức vì bóng hình một người con gái. Cậu không thực sự hiểu những gì nó nói, nhưng cậu hiểu trái tim mình, khi thấy nó ngủ trên giường bệnh Nguyên Khang cậu đã muốn đó là giường bệnh của mình, khi Hoàng Quân tỏ ra thận mật với nó cậu khó chịu, cậu muốn đến bên nó, và danh từ bạn gái không tự nhiên bộc phát mà vì đó là một ước ao trong cậu.[/p]
[p]Cảm giác này, không gì khác, chính là yêu, cậu yêu nó trong vô thức, khi yếu lòng cậu chỉ mong được ôm lấy nó, người con gái ấy tự bao giờ đã có một vị trí quá vững vàng trong tim cậu.[/p]
[p]Cậu vòng tay ôm chặt lấy nó, lời nói dịu dàng thủ thỉ bên tai.[/p]
[p]- Hãy đặt niềm tin của em vào anh! – bàn tay cậu chạm vào làn tóc mềm, áp nó vào kề lồng ngực, cậu mún nó nghe thấy nhịp đập tim cậu, nhịp đập chỉ khi ở cạnh nó.
▲ Lượt xem: 332
<< 1 ... 39 40 41 42 43 ... 101 >>
- Share:
BBCode:

Link:
Cùng chuyên mục
Sinh viên bây giờ
Cuộc điện thoại ngày mưa
Anh Ơi, Em Không Phải Là Rau!
Ký Sự Đòi Nợ
Yêu Gái Massage Và Kết Cục…