Old school Swatch Watches
-->
2Hi.Biz
Hỗ trợ | TWIG | Xtscript | Templates | Xtgem
HomeTruyện Teen Truyện Voz
Tìm kiếm
▲ Nước Mắt Của Mưa
** Admin admin
06-10-2015
– Kỳ Lâm nửa mừng nửa khó hiểu, sao cậu ấy lại có mặt đúng lúc này, thôi thì…[/p]
[p]- Cậu làm gì mà thểu não ghê thế?! – Nguyên Khang ngước lên nhìn, quan tâm hỏi han.[/p]
[p]- Zan về rồi, Yun vừa đến đây, em ấy vừa chạy đi, cậu đuổi theo giúp tớ với, nhớ là đừng để Yun khóc. – Kỳ Lâm nói nhanh, có phần nhắn nhủ.[/p]
[p]Nguyên Khang nghe xong lập tức chạy đi, cậu không khó để nhận ra Yun thích Kỳ Lâm hơn, lúc này chắc em đau lòng lắm phải không em?![/p]
[p]Cậu đứng lặng nhìn Nguyên Khang, nhìn yêu thương xa tầm tay mà chẳng thể làm gì để níu giữ, lẽ ra người chạy đi phải là cậu, mọi chuyện chỉ có thể nói là đã được an bài.[/p]
[p]Yun đưa tay lên miệng ngăn lại những tiếng nấc, chân nó vẫn cứ bước đi những bước vô hồn, những giọt nước long lanh không ngừng tràn khỏi bờ mi, hàng lệ đắng vẫn chưa tài nào khô được, con đường mờ dần trong nước mắt, mặn đắng ngập tràn con tim, rát, buốt, tê tái. Cố cắn chặt môi để nước mắt ngừng rơi mà không được, nước mắt rơi, và máu cũng bắt đầu ứa ra.[/p]
[p]Bước chân nặng nề hơn lúc nào hết, trời càng về đêm càng lạnh, giương đêm giăng kín tâm hồn lạnh giá, nỗi đau cứ lấp đầy nỗi đau, chiếc váy cũng chẳng đủ để giữ ấm, chân cứ đi chẳng biết đâu là lối về.[/p]
[p]Sao người anh yêu nhất thiết phải là em?[/p]
[p]Sao người em yêu nhất thiết phải là anh?[/p]
[p]Tại sao em cứ phải yêu?[/p]
[p]Chẳng phải đau thương ngần ấy đã đủ?[/p]
[p]Nó cứ nấc lên từng tiếng, nghẹn ngào, nỗi đau còn lớn hơn cả biển, em sợ phải đau nhưng mà vẫn cứ yêu anh, để rồi lại đau lần nữa, em không dám tin ai nhưng lại tin anh, để rồi niềm tin lạc mất, đi về phía em sao chỉ có bóng tối và nỗi cô đơn giá buốt đến thế này.[/p]
[p]Nguyên Khang chạy tới, cuối cùng anh đã tìm thấy em, cậu nhìn bóng Yun thẫn thờ mà lòng cũng đau biết mấy, cậu vòng tay ôm nó từ đằng sau.[/p]
[p]- Yun ngoan, đừng khóc một mình em nhé![/p]
[p]“Đừng khóc một mình, mà hãy khóc trên vai anh” – Kỳ Lâm đã từng nói với nó như thế, và giờ anh nhắc lại, tim như vừa có ai đó xiết chặt, không thở được, nỗi đau không cất lời mà cứ nấp kĩ vào trong, gào thét.[/p]
[p]Nước mắt ướt vòng tay cậu, lạnh lắm, một cảm giác cô độc đau đớn.[/p]
[p]- Tại sao lại là em hả anh? – nó nghẹn ngào mà như hét lên, quá sức chịu đựng thật rồi.[/p]
[p]Cậu xoay vai nó lại, nhìn vào đôi mắt đỏ hoe mà không biết phải nói gì, nó có thể mạnh mẽ nhưng trước tình yêu tất cả cũng chỉ là tâm hồn mong manh. Cậu xiết chặt vòng tay hơn, để nó còn cảm nhận được một chút hơi ấm từ cậu.[/p]
[p]- Đừng tự làm mình đau hơn nữa, em xứng đáng được nhiều hơn như thế.[/p]
[p]Nước mắt quyện cùng niềm tin, mong nhớ, yêu thương giờ đây chẳng còn ý nghĩa gì cả. Trước mắt nó giờ chỉ còn lại một màu đen.[/p]
[p]- Em hãy can đảm lên, đừng khóc nữa em, vẫn còn có anh ở bên em mà, đừng nhìn lại những gì đã qua, mạnh mẽ lên, khi em mỏi mệt hãy tựa vào vai anh, nhé, lau khô nước mắt và đứng lên![/p]
[p]Yun im lặng.[/p]
[p]- Kỳ Lâm…cậu ấy đã nói anh đuổi theo em![/p]
[p]- Anh đừng nhắc nữa, em không đủ nghị lực để nghe nữa đâu. – Yun quay quắt sang hướng khác, lấy tay bịt chặt tai lại. – Lời hứa, niềm tin, mọi thứ đều tan nát rồi.[/p]
[p]- Lời hứa… suy cho cùng… chỉ là sự đánh cược với niềm tin, niềm tin không còn thì em đừng nghĩ đến bất kì lời hứa nào cả, bình tâm lại, bước tiếp, cuộc sống không hồng không có nghĩa nó là màu đen, những gì em thấy không có nghĩa nó là sự thật.[/p]
[p]- Nhưng mà đó là sự thật, mọi thứ là giả dối… – phần sau nó nhỏ giọng lại, vẫn là không muốn tin.[/p]
[p]Nguyên Khang im lặng, nên nói gì để Yun không đau, đúng đó là sự thật nhưng cậu tin tình cảm của Kỳ Lâm là chân thành, mà bây giờ điều đó sẽ chỉ làm Yun thêm cay đắng mà thôi. Còn cả Bảo Kỳ, mọi người đều bị cuốn vào một vòng xoáy, tất cả sẽ cùng bị tổn thương, nhưng chẳng cách nào để thay đổi.[/p]
[p]Kỳ Lâm đã báo cho Bảo Kỳ biết Zan trở về, điều Bảo Kỳ lo lắng đã xảy ra, dù thật tâm cậu không muốn phải xa Zan chút nào cả, bốn năm qua không khi nào cậu thôi nhớ về cô bé tinh nghịch ấy, nhưng mà người Zan chọn lại là Kỳ Lâm. Cậu đau đớn nhưng cậu chấp nhận để người cậu yêu được vui vẻ hạnh phúc.[/p]
[p]Dù có hơi ích kỷ với Zan, nhưng cậu thà để Zan rời xa tất cả hơn là gặp nhau để rồi ngang trái thế này, tình yêu không có lỗi nhưng nó khiến con người làm lỗi với nhau…
Nỗi đau một lần nữa sẽ nhắc lại, chắc chắn sẽ đau hơn gấp ngàn lần.[/p]
[p]Chap 50[/p]
[p]- Anh Bảo Kỳ… – Yun nghẹn ngào ôm chầm lấy anh trai tìm sự che chở, nó bé bỏng trong vòng tay anh thể hiện một cách chân thật cảm xúc ngổn ngang trong lòng mà đâu hay điều đó làm cậu day dứt và đau đớn, trong tình yêu này ai cũng là kẻ đáng thương.[/p]
[p]- Em gái ngoan, nín đi em nhé, hôm nào anh sẽ xử tội cậu ấy thay em. – cậu đưa tay vuốt mái tóc vỗ về đứa em nhỏ.
▲ Lượt xem: 314
<< 1 ... 61 62 63 64 65 ... 101 >>
- Share:
BBCode:

Link:
Cùng chuyên mục
Sinh viên bây giờ
Cuộc điện thoại ngày mưa
Anh Ơi, Em Không Phải Là Rau!
Ký Sự Đòi Nợ
Yêu Gái Massage Và Kết Cục…