-->
2Hi.Biz
Hỗ trợ | TWIG | Xtscript | Templates | Xtgem
HomeTruyện Teen Truyện Voz
Tìm kiếm
▲ Nước Mắt Của Mưa
** Admin admin
06-10-2015
Có rất nhiều thư mục trong máy, nhưng đa phần nó là những dữ liệu sáo rỗng về tình hình hoạt động của The Best.[/p]
[p]Chẳng nhẽ lại không có, trong giây phút thất vọng cậu chợt click vào một tệp tin đòi hỏi password. Đây rồi! Cậu khẽ reo lên trong đầu. Nhưng vấn đề tiếp theo được đặt ra, mật khẩu là gì?[/p]
[p]Phải rồi, có lần cậu đã nhìn thấy hắn lướt trên bàn phím, một cách rất nhanh và có vẻ muốn che giấu với cậu. Khắc Minh nhắm mắt lại, mường tượng lại ngày hôm đó, cậu lướt bàn phím theo như trí nhớ.[/p]
[p]“Wrong password “ – cậu lại cố hình dung ra kĩ hơn nữa, nhập lại thêm một lần.[/p]
[p]“Wrong password “ – mồ hôi bắt đầu rịn ra trên trán cậu, chắc chắn phải có lập trình nhập pass ba lần, đây là lần cuối cùng, cậu lấy hơi thật sâu rồi làm lại một lần nữa.[/p]
[p]“OK! “dòng chữ đỏ hiện trên màn hình làm cậu thở phào.[/p]
[p]Nhưng tiếp theo trên màn hình lại hiện ra một bảng yêu cầu pass, tình trạng căng thẳng ngày một tăng lên, không gian tĩnh mịch càng khắc hoạ điều ấy rõ nét hơn. Cậu cố gắng nhập pass một lần nữa, ngay lúc máy đang xử lí dữ liệu, cậu nghe thấy tiếng leng keng vang lên từ chiếc chìa khoá ngoài cửa.[/p]
[p]- Anh mở nhanh giúp tôi, tôi bỏ quên điện[/p][p] thoại ở trong rồi! – đó là giọng nói tay quản lí, phải làm sao?![/p]
[p]Khắc Minh nhanh chóng thoát ra và shut down con lap, ưu điểm của căn phòng lúc đầu là trống trải, nhưng cái gì tốt đều là con dao hai lưỡi, giờ đây Khác Minh không có chổ nào để trốn, hắn ta mà vào thì hỏng việc hết. Tiếng bước chân ngày một gần, tiếng leng keng cũng lớn hơn…[/p]
[p]Chap 57[/p]
[p]Khắc Minh nhìn đi nhìn lại căn phòng tối đen với chút ánh sáng mờ ảo từ ánh trăng hắt vào, căn phòng hoàn toàn chẳng có chỗ trống để nấp mà không bị phát hiện. Đơn sơ một cái bàn làm việc, tủ sách và một vài vật dụng chiếm diện tích nhỏ. Trong khi căn phòng lại quá rộng.[/p]
[p]Rõ ràng khi sắp xếp các vật dụng như thế này chủ nhân của nó đã lường trước mọi sự việc có thể xảy ra. Một cái đầu thông minh và nhạy bén.[/p]
[p]Ánh trăng hắt vào, cậu chợt nhận ra thứ ánh sáng duy nhất hiện diện trong căn phòng. Từ đâu, nó hắt vào…từ cửa sổ. Nhanh chân bước đến quan sát khung cửa sổ, các hành động được cậu thực hiện một cách dứt khoát và nhanh chóng.[/p]
[p]Đẩy nhanh hai cánh cửa ra, cậu cúi nhìn xuống bên ngoài, có duy nhất một mảng tường thừa ra, khoảng cách chẳng vừa bàn chân. Văn phòng công ti được xây dựng như một toà cao ốc, hiếm những căn phòng có cửa sổ, nên mảng tường thừa đó là móng cho một tầng lầu. Cậu quay lại nhìn phía cửa, có vẻ như họ đang tra chìa khoá vào ổ. Và nhanh chóng cậu trèo ra ngoài.[/p]
[p]Chân trụ lên mảng tường đó, với tay ôm lấy chiếc cột cạnh bên. Cậu nhóm người qua kéo chiếc cửa sổ lại vừa kịp lúc cánh cửa lớn được ông bảo vệ mở ra. Và khoảnh khắc ấy nhanh chóng được tay trợ lý thu vào tầm mắt, ít nhất có thể xem đó là sự việc khác thường khi trước lúc ra về hắn đã khoá cửa cẩn thận.[/p]
[p]Khắc Minh nhìn xuống đất, vị trí cậu đang ở cách mặt đất khoảng 9 tầng lầu, gió đang thổi mạnh, có cảm giác như sắp rơi. Nếu những người sợ độ cao hay chưa qua khoá đào tạo trở thành sát thủ để dễ dàng tẩu thoát ở bất cứ địa hình nào như cậu có thể sẽ chết khiếp.[/p]
[p]Đơn giản vì trọng lượng cơ thể nặng, nơi trụ chân không đảm bảo, nếu không muốn nói là có thể trượt ngã bất cứ lúc nào và thêm vào đó là áp lực tâm lí của người sắp bị phát hiện có thể sẽ khiến người đó bất cẩn và rơi xuống nhanh chóng.[/p]
[p]Nhưng Khắc Minh hoàn toàn có thể xử lí chuyện này, cậu nhìn thấy ánh sáng đèn điện từ ban công tầng phòng tay trợ lí, ban công đó cách cửa sổ cậu đang đứng một gian phòng. Cậu hít một hơi thật sâu, nhìn về phía ban công bên trái mình và bước chập chờn, gió cứ thổi mạnh làm đôi lúc cậu lơi tay.[/p]
[p]- Trợ lý Huỳnh, anh đi đâu vậy. – ông bảo vệ kêu lên khi thấy hắn xăm xăm đi về phía cửa sổ.[/p]
[p]Hắn không nói không rằng, chân cứ bước nhanh tới, đẩy mạnh cửa sổ một cách bạo lực như muốn khẳng định với kẻ nào đó ngoài kia rằng hắn đã tóm được và người ấy sẽ tiêu đời. Nhưng người bị bắt gặp sẽ là một kẻ nào đấy chứ không phải Khắc Minh.[/p]
[p]Ngay khi hắn đẩy cửa sổ cậu đã kịp thời trèo vào ban công tầng 9, lần thứ hai trong ngày may mắn mỉm cười với cậu. Tay trợ lí tia mắt khắp mảng tường nhỏ, ánh mắt có chút mừng rỡ và nghi hoặc, liệu có ai đã đến đây khi hắn không có mặt?[/p]
[p]Nên là không, và có lẽ là không, vì không ai có thể trốn thoát bằng cách đi trên mảng tưởng chỉ mỏng như sợi dây, trừ khi đó là một diễn viên xiếc. Lý do nào hắn không nghi ngờ Khắc Minh, vì cơ bản hắn không hề biết con trai chủ tịch là một tay sát thủ cao cấp.[/p]
[p]Ngay sau đó Khắc Minh cũng nhanh chóng lẻn khỏi công ti như chưa từng xảy ra chuyện gì, đây là lần đầu tiên cậu thấy khoá đào tạo kĩ năng đó thật sự giúp ích cho mình, trốn thoát một cách ngoạn mục.
▲ Lượt xem: 293
<< 1 ... 74 75 76 77 78 ... 101 >>
- Share:
BBCode:

Link:
Cùng chuyên mục
Sinh viên bây giờ
Cuộc điện thoại ngày mưa
Anh Ơi, Em Không Phải Là Rau!
Ký Sự Đòi Nợ
Yêu Gái Massage Và Kết Cục…

Duck hunt