![]() |
[p]Nếu lúc bị hai tên ấy tranh giành và chuẩn bị làm chuyện đồi bại Yun đã sợ hãi thì lúc này đây, khi hai con người ấy bất di bất dịch, linh hồn được trở về vô hình trong vũ trụ bao la thì nó còn thấy sợ hơn gấp trăm ngàn lần. Cho dù có hung tợn hay mạnh mẽ đến đâu, sinh linh con người vẫn quá nhỏ bé và mong manh trước vạn vật. Tính mạnh nó giờ đây cũng trong tình trạng như họ thôi.[/p]
[p]Mưa rất lạnh, máu rất tanh nhưng sự cô đơn còn đáng sợ hơn những điều ấy nhiều lần. Đâu đó trong sâu thẳm con tim đang gào thét những cái tên nghẹn ngào, nhớ, yêu và hi vọng. Có một ai đó nó đã, đang và sẽ yêu đến mãi mãi. Giữa lúc em bộn bề, đau đớn và sợ hãi nhất, người em nghĩ đến luôn là anh, dù anh là người làm tim em đau nhất. Vì tình yêu vốn có cái lí lẽ riêng của nó.[/p]
[p]Làn gió lạnh lùa qua khe hở nào đó vào trong gian phòng, buốt lạnh, bộ váy ướt nào đã khô và vết thương trên cổ nào đã ngừng rỉ máu, rát lắm, gió xốc bụi lùa qua khoé mắt, nỗi đau đớn dâng tràn từ bên trong, đắng chát, nước mắt tự nó tràn ra không ai bảo. Em sợ, sợ sẽ chẳng gặp được anh, sợ sẽ chẳng còn gặp được mọi người, sợ phải xa những người em yêu quí, và em sợ một mình.[/p]
[p]Em thấy mình trơ trọi giữa thế gian, ai đó nếu có thể hãy mang em đi khỏi nơi này, đầu em đau lắm, người em lạnh lắm, ở đây có máu, máu hiện hữu trước mắt em và mùi tanh ấy khiến em khó thở, em đau nữa. Nhớ thật nhiều cảm giác yên bình trên bờ vai anh, cảm giác ấm áp của vòng tay anh, những điều tuyệt vời ấy khiến em giờ đây chết ngạt. Em giờ mới thực sự hiểu rằng em cần anh biết mấy, và con tim chưa khi nào có thể ngừng yêu anh![/p]
[p]Dù có đi ngược lại tất cả, dù có tự dối gạt bản thân thì giờ đây em đã hiểu em yêu anh đến thế nào. Nhưng mà em chưa từng có cơ hội nói với anh điều đó, ngày hôm ấy cũng có người đến bắt em đi, liệu có phải ông trời cũng chẳng muốn cho chúng ta cơ hội. Em nhớ anh nhiều lắm.[/p]
[p]- Kỳ…Lâm… – tiếng gọi nghẹn ngào bật ra rồi vỡ oà trong nước mắt, tiếng lòng em chôn giấu và nỗi nhớ em mang theo bấy lâu, nặng nề và đau đớn ai có thấu. Nước mắt tràn ra ướt đẫm, gói trọn tất cả cảm xúc mà tuôn rơi, không gian tối đen càng thêm mờ ảo, lúc này liệu có ai nhớ đến Yun và muốn cứu nó ra ngoài.[/p]
[p]Rồi nó nhìn xuống chân, tay vân vê chiếc lắc và khóc nhiều hơn, đó là một thứ thuộc về anh mà em chẳng thể tháo gỡ, lẽ nào vì đó mà em chẳng khi nào thôi[/p][p] nghĩ về anh chăng, nếu chúng ta không thuộc về nhau thì xin để em giữ nó cho em, để em nhớ rằng đã từng có một ai đó quan tâm em rất nhiều, chỉ cần như vậy thôi.[/p]
[p]Không gian buồn và tĩnh lặng càng khiến Yun được suy nghĩ nhiều hơn, có vẻ nó đã thật ngốc khi nghĩ rằng để Kỳ Lâm về cạnh Zan là điều tốt, Hạ Băng nói cũng chẳng sai, nó nghĩ cho chị Zan nhưng chị lại quá ích kỉ, nhưng mà mọi chuyện cũng đã xảy ra không thể nào thay đổi được. Liệu có trốn khỏi đây được hay không khi nó chẳng còn sức lực mà những tên ngoài kia thì quá hung hãn.[/p]
[p]Trong khi Yun ở đây cứ hi vọng rồi bản thân lại đưa ra suy nghĩ để phủ định niềm hi vọng ấy thì ngoài cơn mưa như trút nước kia, có một người con trai đã dầm mưa hàng giờ đồng hồ, chạy khắp các ngõ ngách để tìm nó. Hạnh phúc chỉ cách một cái nhìn và vài bước chân. Tiếng gọi khản đặc vì cổ họng lạnh buốt vẫn vang đều theo mỗi bước chạy. Cậu đang ở đó, hai người rất gần nhau.[/p]
[p]Ở trong gian phòng lớn, Yun nghe được tiếng gọi loáng thoáng tên mình, niềm hạnh phúc thoáng được vẽ lên trên gương mặt nhợt nhạt, nó định bước ra phía cánh cửa để nhìn qua cái lổ nhỏ hắt sáng mà nó thấy, nhưng hai cái xác to lớn ấy ngăn cản bước chân nó.[/p]
[p]Nó lại quay về chỗ cũ ngồi ôm gối, tiếng gọi ấy vẫn vọng bên tai, hạnh phúc ngỡ ngàng, dù thực hay ảo thì ít nhất giờ đây nó cũng thấy ấm áp lắm.[/p]
[p]Kỳ Lâm thất thểu bước dưới mưa đã rất lâu rồi. Cứ ngồi yên trong nhà mà nghĩ cách khiến người cậu nóng bừng cả lên, thế là chẳng nói chẳng rằng, cậu vụt dậy và lao ra khỏi nhà từ lúc ấy đến giờ, chưa lúc nào ánh mắt thôi tìm kiếm, nhìn thấy mái tóc ai đó quen quen là cậu cứ chạy đến nhìn, dù biết là giờ này Yun đang chịu khổ ở đâu đó, cậu cứ hi vọng rồi thất vọng liên tiếp.[/p]
[p]Chân vẫn bước, vẫn chờ mong một điều gì đó có thể giúp cậu tìm thấy Yun. Làm ơn, anh sợ mất em lắm rồi, em hãy về cạnh anh mà ngông nghênh cãi lại anh, hay chọc phá anh gì cũng được, em làm ơn hãy tựa lên vai anh, đan bàn tay ấm của em vào anh có được không? Xin em đấy, anh biết là anh sai rồi, chỉ cần tìm thấy em anh thề rằng chẳng bao giờ để em xa anh lần nữa.[/p]
[p]Anh biết mình là một kẻ tồi tệ nếu bỏ mặc lời hứa với mẹ Zan, nhưng nếu làm em đau khổ anh còn đáng chết gấp ngàn lần hơn thế, em là lẽ sống đời anh mất rồi. Yun ơi, anh nhớ em nhiều lắm, anh muốn nói yêu em và làm em hạnh phúc thật nhiều, liệu có còn cơ hội không em.
| - Share: BBCode: Link: |
Cùng chuyên mục
