XtGem Forum catalog
-->
2Hi.Biz
Hỗ trợ | TWIG | Xtscript | Templates | Xtgem
HomeTruyện Teen Truyện Voz
Tìm kiếm
▲ Nước Mắt Của Mưa
** Admin admin
06-10-2015
[/p]
[p]- Tha cho nó sao, rồi mày nghĩ là nó có thể để yên cho tao với mày à, nó hiền lắm, nhưng là cái vỏ ngoài thôi. Nó không phải thiên thần hay thiên sứ, càng không ngu để bỏ qua cho người đã hành hạ nó như tao với mày, tỉnh ngộ lại chút đi. Nó đã làm gì mày, không thấy sao, nó giành Kỳ Lâm của mày đó còn gì. Nó giành Nguyên Khang của tao, giành cả anh trai tao, cớ gì mọi người đều phải quan tâm tới nó.[/p]
[p]Hạ Băng gằng từng chữ, nhỏ như bấn loạn trong suy nghĩ và tâm tư của chính mình. Nhỏ vốn dĩ chẳng phải người xấu, chỉ là do sống với sự quản giáo của những con người quá tôn trọng sĩ diện và khao khát chiếm hữu mà thôi. Có ai hiểu được là Hạ Băng cũng chỉ muốn có được tình yêu thương như bao người khát, thứ tình cảm thiêng liêng mà bất kì ai cũng lao đầu vào tìm kiếm.[/p]
[p]Cái sai lớn nhất là con đường mà cô bé chọn để đi đến với tình yêu, như đã nói tình yêu chẳng hề có tội nhưng nó khiến con người làm tội với nhau. Tình yêu vốn là thứ chẳng để tranh giành hay cướp đoạt nhưng chẳng phải bất kì ai trong chúng ta cũng đang giành lấy tình yêu đó sao? Quan trọng là trong quá trình giành lấy nó ta có làm hại ai hay không thôi.[/p]
[p]Nhưng cuộc đời thật sự chẳng bao giờ hoàn hảo, không làm đau người khác là tự nguyện để người khác làm đau mình, thế thôi. Hạ Băng và Zan đi sai đường, họ làm người khác đau mà bản thân cũng đau đâu ít, chỉ là do hiện tại họ chưa thấy vết thương đang rỉ máu mà thôi, nhưng sẽ có một lúc nào đó? Nhỉ![/p]
[p]Con đường đã đi là sai, và những con người ngoan cố như Hạ Băng thì sẽ chảng bao giờ nghĩ mình có thể quay đầu, vì như thế chẳng khác nào chấp nhận là mình sai, chẳng khác nào tự đâm đầu vào hố sâu do mình đào, vì vậy sai càng thêm sai…[/p]
[p]- Đủ rồi, mày im đi, tiếp tục và để con nhỏ ấy im miệng rồi biến mất mãi mãi còn không là tao với mày phải trả giá, đến lúc đó thì đừng mong Kỳ Lâm có thể tha thứ cho mày, không còn sự lựa chọn khác đâu. – gạt phắt những suy nghĩ trong lòng mình, Hạ Băng vẫn tiếp tục đi trên con đường cũ, sai lầm không lối ra.[/p]
[p]Đâu phải là Zan không nghĩ đến điều này, vì thế cô bé mới sợ bị nhóc Huy phát hiện, vì thế mà cô bé mới đến đây xin xỏ Hạ Băng tha cho Yun. Zan tin Yun không độc ác đến độ tố cáo cô bé như thế, thời gian gần nhau tuy ít ỏi nhưng nó đủ để Zan hiểu Yun là người rất vị tha.[/p]
[p]- Đủ rồi Hạ Băng, chúng ta đều giống nhau thôi, tôi biết cậu cũng thiếu thốn tình cảm nên rất muốn có được Nguyên Khang, nhưng mà làm vậy chẳng thu được kết quả gì đâu, có chăng là trong mắt họ chúng ta càng tồi tệ hơn thôi. Nghe tôi đi, chúng ta kết thúc ở đây đi… – nước mắt Zan giàn giụa, ướt đẫm gương mặt xinh xắn, cô bé lay tay Hạ Băng cầu xin.[/p]
[p]Khúc ngoặt này bao giờ sẽ dừng lại được, Zan cảm thấy bản thân bất lực lắm, vì mọi chuyện cũng từ cô bé mà ra. Làm ơn đừng tiếp diễn chuyện này nữa, ánh mắt Zan nhìn Hạ Băng khẩn thiết, cầu mong trong ánh mắt đối diện một sự đồng cảm.[/p]
[p]- Mày im đi, đừng có tỏ ra là hiểu tao lắm, mày chẳng biết cái quái gì cả, chẳng ai biết cái quái gì về tao cả. Lạnh lẽo như thế đủ rồi, lần đầu tiên tao gặp Nguyên Khang, ấm áp lắm, điều đó phải thuộc về tao mãi mãi, không một ai lấy nó đi được cả. Tao cấm![/p]
[p]Hạ Băng cố ngửa mặt lên trời cho giọt nước mắt đừng rơi, lần đầu tiên, lần đầu tiên trái tim biết rung động, lần đầu tiên băng tan chảy là lúc nhỏ dấp ngã ở trường tập võ, người duy nhất chú ý đến và đỡ nhỏ dậy là Nguyên Khang. Đối với một đứa con gái lớn lên trong gia đình khắc nghiệt, ai ai cũng ghét hoặc nể sợ thì sự ấm áp ấy là bất tận.[/p]
[p]Chỉ một chút ngắn ngủi ấy thôi đã khiến nhỏ bất chấp sĩ diện để theo chân Nguyên Khang mọi nơi, quan tâm cậu mọi lúc dù cậu có đối xử với nhỏ thế nào, tất cả đều có thể chấp nhận vì bên cạnh cậu ngoài nhỏ ra chẳng có cô gái nào cả, chỉ cần vậy thôi, và nhỏ tin rằng một lúc nào đó Nguyên Khang sẽ là của nhỏ. Nhưng Yun xuất hiện, chính nó đã làm mọi thứ dù mong manh nhất mà Hạ Băng trân trọng ấy biến mất.[/p]
[p]Nguyên Khang dành tình cảm cho Yun, cảm giác thứ quý giá nhất của mình bị ai đó giành mất khiến nhỏ quyết tâm khiến Yun biến mất. Kẻ đáng thương chẳng phải là Hạ Băng đó sao?[/p]
[p]Hạ Băng chĩa súng lên tim Zan để răn đe và cũng tự thuyết phục mình. Ánh mắt nghiêm nghị vô cùng.[/p]
[p]- Cho mày hai lựa chọn, tiếp tục hay là chết, mà đằng nào chẳng chết nhỉ?[/p]
[p]Đầu súng lạnh toát chĩa vào Zan khiến cô bé ớn lạnh và giật bắn người, đành xuôi theo Hạ Băng và im lặng, thật sự chẳng còn đường lui nữa rồi, xuôi theo dòng nước trôi vậy… Đắng lòng![/p]
[p]Yun ở bên trong nghe được phần nào đoạn hội thoại giữa hai người. Nó hiểu rằng cơ hội sống sót của mình lúc này mong manh lắm, chẳng ai đáng trách trong chuyện này cả, nhưng nó thực sự không muốn chết, vì nó còn quá nhiều thứ còn chưa là được.
▲ Lượt xem: 254
<< 1 ... 96 97 98 99 100 101 >>
- Share:
BBCode:

Link:
Cùng chuyên mục
Sinh viên bây giờ
Cuộc điện thoại ngày mưa
Anh Ơi, Em Không Phải Là Rau!
Ký Sự Đòi Nợ
Yêu Gái Massage Và Kết Cục…