![]() |
- Tớ thiểu năng nên mới chơi được với cậu đấy, ngạt thở, bỏ ra xem nào. – Kỳ Lâm mặt mày nhăn nhó
- Điệu này là đúng tim đen rồi chứ gì.
- Thôi không đôi co với cậu nữa – Rồi Kỳ Lâm bỏ đi một nước, mặt đỏ lên vì ngại
- Ê, đợi tớ với chứ. – Nguyên Khang gọi với theo rồi vụt chạy theo Kỳ Lâm. Bảo Kỳ cũng chạy lên cạnh hai anh, mồ hôi mẹ mồ hôi con thở hỗn hễn
- Hai cậu… làm gì…mà chạy nhanh thế, gọi khản cả cổ mà chả ai nghe.
Hai anh đưa mắt nhìn nhau rồi nhìn lại Bảo Kỳ, cả ba cùng cười rồi khoác vai nhau bước đi. Họ thân thiết với nhau như thế từ hồi còn nhỏ xíu, chả có gì giấu diếm nhau cả, tình cảm của họ vượt qua mức bạn bè và còn thân thiết hơn cả anh em, có thể nói là sống chết vui buồn đều có nhau.
Tại một nơi nào đó trong trường
- Cậu định để yên cho con nhỏ cứ thân thiết với anh Khang thế sao Băng? – girl 1
- Để yên à, cậu xem thường tớ quá đấy, Hạ Băng này sẽ không để bất kì ai lấy thứ nó muốn có. – Hạ Băng là cô gái đã đứng bên ngoài cửa nhìn thấy Nguyên Khang ngắm Yun ngủ, là tiểu thư kiêu kì và có phần hơi độc ác của nhà họ Lý, một cô gái xinh đẹp, thông minh, mái tóc xoăn sành điệu càng tôn lên nét đẹp gai góc ấy, là tiểu thư nên luôn được cưng chiều hết mực, chính vì thế mọi thứ Hạ Băng muốn, bằng bất cứ giá nào cô cũng phải có được.
- Thế cậu định xử con nhỏ thế nào? – girl 2
- Hơn một năm qua cậu có thấy nhỏ nào đến gần anh Nguyên Khang mà chưa bị Băng cho ăn đòn chưa? – girl 3
- Lát nữa khi hết giờ học đến 10A1, rõ chưa, bây giờ thì về lớp. – Hạ Băng lạng lùng ra lệnh.[/p]
[p]Chap 11:[/p]
[p]Tất cả mọi người trong lớp đều đã về, Yun đang loay hoay xếp lại sách vở thì bỗng RẦM, có ai đó vừa đạp cửa phòng bước vào, Yun ngước lên nhìn, là một nhóm con gái lớp 11, ai nấy xinh xắn và có vẻ cũng tiểu thư lắm, có khoảng 5 người, trong số đó cô gái có mái tóc uốn ấn tượng cứ nhìn nó chằm chằm tưởng chừng sẽ nuốt sống nó nếu cô ta có thể. Ánh nhìn đó xé toạc cả không gian yên vắng, cả căn phòng nóng lên trong cơn ghen của cô tiểu thư xinh đẹp.[/p]
[p]- Nhỏ kia, thấy Hạ Băng mà không chào lấy một tiếng à? – một người con gái gằn giọng
- Tôi có quen các cô sao? – nó vừa lấy lại bình tĩnh sau ánh nhìn của cô gái.
- Mày hay đấy, dám cướp cả người yêu người ta mà bảo không biết nghe được à. – một người nữa tiến lại gần nó, cô ta vừa nói vừa lấy tay nâng cằm nó lên, nhìn nó bằng ánh mắt khinh bỉ.
- Bỏ bàn tay dơ bẩn và thái độ ngông cuồng đó ra khỏi tôi, ngay. – nó vẫn nói bằng giọng bình thản và gương mặt lạnh tanh, đây là thái độ của nó với những người hay ỉ thế xem thường người khác (Yun của chúng ta là một người mạnh mẽ và cao ngạo mà).
Cô gái ấy thoáng giật mình rụt tay lại, sau đó túm chặt lấy cổ áo nó, vẻ tức tối lộ rõ:
- Con điên kia mày vừa nói gì thế?
- Đã bảo là bỏ bàn tay dơ bẩn đó ra khỏi tôi mà, nhìn lại mình xem ai điên nhé.
Vừa dứt lời nó đã bị Hạ Băng tát một cái thật đau
- Câm mồm, đừng vênh váo như thế, nếu không mày sẽ phải trả giá cho thái độ đó của mày.[/p]
[p]Tại Angels’s room[/p]
[p]Nguyên Khang cứ đi ra đi vào chờ nó xuống, Kỳ Lâm cũng đăm chiêu ngóng ra cửa, Bảo Kỳ thì thấp thỏm lo lắng
- Hay là lên đó xem thế nào không? – cả ba đồng thanh
- Ừ, ngồi đây tớ cũng thấy lo lo – Bảo Kỳ
Rồi ba người họ bước nhanh lên lớp nó, lòng ai nấy đều có một nỗi lo riêng.[/p]
[p]Tại 10a1[/p]
[p]- Tôi đã làm gì chứ? – nó nhìn Hạ Băng bực dọc.
- Cấm mày bén mãng đến gần Nguyên Khang – cô nàng túm cổ áo nó và xô nó vào dãy bàn
- Vì sao? – nó trả lời mạnh mẽ
- Anh ấy là của tao.
- Bao giờ thế, người như cô mà cũng có tư cách đó sao? Sức chịu đưng của tôi có giới hạn đấy (nó không muốn gây ra phiền phức)
- Mày dám nói với tao kiểu đó à, hôm nay tao phải cho mày một bài học.
Sau khi thấy Hạ Băng ra hiệu, tất cả cùng đánh nó tới tấp, tuyệt nhiên Yun không đánh trả lấy một cái. Người đấm, người xô, người cào cấu, nó đau lắm nhưng vẫn sẽ cố nhịn, không thể làm lớn chuyện này vì mình là con gái nhà họ Dương, nó không muốn sống với thân phận này sớm như thế.[/p]
[p]Chap 12:[/p]
[p]- DỪNG LẠI, mấy người làm cái quái gì thế – Kỳ Lâm lên tiếng.[/p]
[p]- Thì ra là cô – Nguyên Khang buông lời sau khi nhìn thấy Hạ Băng.[/p]
[p]Bảo Kỳ chạy ngay đến bên nó:[/p]
[p]- Em có làm sao không, để anh đỡ em dậy. – cậu ân cần đỡ nó dậy và nhìn Băng với đôi mắt căm phẫn.[/p]
[p]- Em/nhóc có làm sao không? – Nguyên Khang và Kỳ Lâm cùng hỏi[/p]
[p]- Em…không sao.[/p]
[p]- Cô lấy tư cách gì đánh Bảo Ngọc? – Nguyên Khang gằn giọng[/p]
[p]- Anh…anh nói với tôi như thế vì con nhỏ đó à?[/p]
[p]- Cô là gì mà tôi lại không thể nói với cô như thế, ỷ đông hiếp yếu đê tiện đến thế là cùng. – cậu nhếch mép cười.
| - Share: BBCode: Link: |
Cùng chuyên mục

