![]() |
[p]Anh nói làm nó chợt nhận ra cái cảm giác đau nhói ở chân, nãy giờ vì phấn khích là trời sắp mưa mà nó chẳng còn thấy đau nữa, đau nhưng nó vẫn không nhìn xuống chân, ánh mắt đó hơi trùng lại nhìn xa xăm, người như tê đi.[/p]
[p]Mùi máu loãng đi trong mùi của mưa, may là như vậy.[/p]
[p]- Chắc là do khi nãy bị xô rồi – anh nhận định, rồi dìu nó vào một cái ghế đá gần đó – ở yên đấy một tí, anh sẽ quay lại ngay.[/p]
[p]Cậu chạy đi, một lúc sau quay về với cả đống dụng cụ y tế, cầm chân nó lên cậu ân cần sát trùng vết thương rồi băng bó, thi thoảng lại cố tỏ ra nhẹ nhàng hơn khi nó xuýt xoa vì đau.[/p]
[p]- Xong rồi – cậu thở phào nhẹ nhõm, rồi ngước lên nhìn nó – đừng thấy anh băng bó đẹp quá mà để bị thương hoài đấy biết chưa.[/p]
[p]- Đẹp bao giờ, cũng bình thường thôi nhưng dù sao cũng cảm ơn anh. Anh còn ý định tắm mưa nữa không, đi tiếp đi – rồi nó đứng dậy, vừa bước đi thì khựng lại vì đầu gối đau buốt.[/p]
[p]- Ngốc nó vừa vừa thôi, nhóc định đi đâu với cái chân như thế chứ – anh với tay đỡ lấy nó thật nhanh.[/p]
[p]- Nhưng mưa đẹp thế này cơ mà, em muốn tắm mưa cơ.[/p]
[p]- Chân như vậy làm sao mà đi được.[/p]
[p]- Nhưng em… – nó bỏ lửng câu nói, hướng mắt ra những giọt mưa ngoài kia, mưa tạo ra những bong bóng nước trắng xoá trên đường, đẹp quá, m2 quả thật là chân rất đau, làm sao đi được.[/p]
[p]Nhìn thấy ánh mắt nuối tiếc của nó cậu thấy lòng xốn xang một nỗi niềm kỳ lạ, sao bỗng dưng nó làm cậu cảm thấy muốn chở che đến thế, cậu đi ra trước mặt nó, ngồi xuống.[/p]
[p]- Lên đây anh cõng.[/p]
[p]- Ơ thôi, không cần đâu.[/p]
[p]- Cứng đầu thế chứ, anh đã bảo lên mà – rồi cậu kéo nó sát vào lưng mình, nó từ từ leo lên tấm lưng to lớn của cậu, quàng tay vào cổ, mắt nhắm tịt lại khi cậu đứng dậy, có vẻ sợ sệt lắm, nhịp thở hồi hộp của nó khiến cậu chợt cười.[/p]
[p]- Ngồi cho vững đấy, ngã là không chịu trách nhiệm đâu.[/p]
[p]- Này, anh đừng nói năng vô lương tâm như vậy chứ, đi đứng cho cẩn thận, không em không tha anh đâu đấy. – nói năng thế thôi chứ lòng đang lo lắm, lần đầu tiên được cõng mà, cái cảm giác chông chênh trên cao, cũng làm cô bé hơi sợ.[/p]
[p]- Ương bướng thế anh thả nhóc xuống luôn bây giờ.[/p]
[p]- Anh đừng ồn ào nữa, anh không ngửi thấy mùi hương của mưa hôm nay rất tuyệt sao, tinh khiết đến tuyệt vời. – giọng nói hào hứng của nó khiến cậu hơi lơ mơ.[/p]
[p]- Mưa mà cũng có mùi hương cơ à? Mà nhóc chuyển chủ đề nhanh vậy?[/p]
[p]- Có chứ sao không, cái gì chả có mùi hương, cả anh, cả em, cả hoa bên đường, mỗi thứ đều có một mùi
hương riêng biệt cho mình, chỉ có kẻ ngốc như anh mới không biết.[/p]
[p]Và cả một đoạn đường dài ấy cậu cứ miên man ngửi mùi hương của mưa mà quên đi là nó vừa bảo rằng cậu ngốc, và quên rằng nãy giờ nó chẳng nói năng gì cả.[/p]
[p]Ngủ rồi, nó đã ngủ thiếp đi trên đôi vai ấy, phải chăng vì đã quá mệt mỏi hay vì bờ vai ấy rất vững chãi, sau một hồi sử dụng hết công suất khứu giác mà vẫn không ngửi được mùi của mưa cậu mới nhận ra công chúa nhỏ của chúng ta đang ngủ.[/p]
[p]- Ngủ ngoan đi, anh sẽ đưa nhóc về. – cậu khẽ thì thầm.[/p]
[p]Con đường ướt mưa róc rách tiếng nước chảy, từng hạt mưa đọng lại trên lá thi thoảng lại khẽ rơi, vươn lại trên tóc nó, lăn xuống đôi má xinh, ươn ướt, khẽ cựa người, Kỳ Lâm lại dừng bước, bỗng thấy không nên làm Yun thức giấc, và cậu lại tiếp tục bước đi, trên con đường vắng, chỉ một người con trai cao lớn cõng trên lưng một thân hình bé nhỏ, chậm rãi bước[/p][p] đi.[/p]
[p]Chap 14:[/p]
[p]6h sáng tại Dinh Thự Dương Gia[/p]
[p]Nó uể oải nheo mắt tránh tia nắng sớm mai đầu tiên, cựa mình áp mặt vào chiếc chăn và ngủ tiếp, vẫn chưa ngủ đủ giấc, tối qua mãi đến tận 1h sáng mới ngũ được, khẽ, có tiếng mở cửa, là ai vào ấy nhỉ, cậu đứng nhìn chiếc giường cô em gái bé nhỏ của mình đang ngủ, mỉm cười.[/p]
[p]“Anh sẽ bảo vệ em, Yun Yun à, em chịu khổ cực bên ngoài ngần ấy đủ rồi, về với gia đình mình nhất định em sẽ được bình yên”[/p]
[p]Cô em gái lâu ngày biết mặt làm dâng trên trong lòng anh cô bé một sự chở che, như thể cái quan hệ cùng một huyết thống làm anh cảm thấy rằng trái tim nhỏ bé của đứa con gái vẫn ngủ vô tư kia chất chứa rất nhiều nỗi đau, vì những thứ vật chất, danh vọng vô hình mà hữu hình đó đã khiến cô bé lớn lên thiếu thốn tình thương của ba mẹ, chợt thấy hận lắm.[/p]
[p]Trở về từ những suy nghĩ miên man ấy, cậu bước đến và cốc đầu nó.[/p]
[p]- Em định ngủ nhà luôn sao mà giờ này còn chưa dậy.[/p]
[p]- Anh kêu em dậy thôi không được sao. – nó ôm đầu, mày cau lại nhìn cậu, vừa đúng cái chỗ hôm qua Kỳ Lâm cốc.[/p]
[p]- Làm gì cáu thế, có đau lắm đâu. – cậu tỏ vẻ ngạc nhiên.[/p]
[p]- Nhưng hôm qua em vừa bị như vậy, đúng chỗ đó.
| - Share: BBCode: Link: |
Cùng chuyên mục
