Disneyland 1972 Love the old s
-->
2Hi.Biz
Hỗ trợ | TWIG | Xtscript | Templates | Xtgem
HomeTruyện Teen Truyện Voz
Tìm kiếm
▲ Nước Mắt Của Mưa
** Admin admin
06-10-2015
[/p]
[p]Làm sao diễn tả được cái cảm xúc đang dâng trào trong cậu, người con gái mà cái lần đầu tiên gặp cậu đã thấy rất đặc biệt, và sau hôm ấy, cậu hay nhớ về đôi mắt trong veo, to tròn và chứa đựng nhiều tâm trạng, để rồi khoảnh khắc thấy người con gái ấy cô đơn tim cậu đã đau đến thế nào, để rồi giờ đây khi ôm lấy người con gái ấy, cậu thấy mình hạnh phúc vô biên.[/p]
[p]Tiếng bước chân Kỳ Lâm khi quay đi nặng nề hơn khi cậu bước đến, cậu thấy nó dựa vào lòng Nguyên Khang mà khóc, chỉ đến đó thôi cậu đã phải quay đi, không muốn nhìn thêm nữa, tại sao cậu lại bực mình như vậy, thắc mắc, bước chân nhanh hơn để rủ bỏ suy nghĩ rối bời .[/p]
[p]Giờ ra chơi, sân thượng lộng gió, chỉ có mỗi tiếng gió, người con trai cao lớn bạo tàn đó đang nhắm mắt, dừng lại mọi hoạt động của cơ thể, cậu chỉ để đôi tai mình lắng nghe những chuyển động khẽ khàng nhất trong không gian, lắng nghe và chờ đợi bước chân của người con gái hôm qua, vì hôm qua nó bảo hôm nay sẽ lại đến nên cậu ta đã chờ, không một chuyển động cho đến khi giờ ra chơi kết thúc, đôi mắt nâu sắc lạnh ánh lên cái cười nhạt, cô ta sẽ không quay lại, cậu đã khẳng định như thế.[/p]
[p]Trong khi đó, nó đang ngủ ngon lành, cơ mặt giãn ra, gương mặt ấy bây giờ…yên bình lắm, nó đang gối đầu lên chân Nguyên Khang, cả ngày hôm nay cậu không đến lớp chỉ vì sợ nó cô đơn, ra chơi hôm nay hai tên kia cũng không về phòng, cậu chẳng còn quan tâm đến điều đó nữa rồi, trong mắt cậu hiện tại là một thiên thần xinh xắn, cảm giác vui sướng khi làm người con gái ấy thấy bình yên vỗ về trái tim đang lớn dần của cậu.[/p]
[p]Chap 16[/p]
[p]Yun đang đứng trước ban công phòng mình, những lời nói của Nguyên Khang vang vọng trong tâm trí
“Em không một mình đâu, còn có anh nữa mà”, cậu là người đầu tiên nói với nó điều đó, cũng là người đầu tiên thấy được cơn hoảng loạn của nó, quả thật cơn hoảng loạn khủng khiếp ấy đã được an ủi bằng sự dịu dàng của cậu, lời nói đó làm tim nó co bóp đều hơn, làm bàn tay bóp chặt khí quản nó buông lơi.[/p]
[p]Nó lấy điện thoại, lướt nhanh trên bàn phím “Cảm ơn anh” và send cho Nguyên Khang.[/p]
[p]Cộc cộc…[/p]
[p]- Mẹ vào được không con?[/p]
[p]- Dạ vâng.[/p]
[p]Bà đẩy cửa bước vào, vẻ mặt lo lắng[/p]
[p]- Chân con không sao chứ? Con gái yêu của ta, xin lỗi con vì thời gian qua để anh em con ở nhà, ta và ba con bận một số việc. – bà nắm tay nó, mắt đau đáu nhìn vào miếng gạc trên chân nó.[/p]
[p]- Con không sao.[/p]
[p]- Ai đã làm con ra như thế? – ba nó bước vào, giọng nói có vẻ giận dữ nhưng thật ra là đang rất lo lắng cho nó.[/p]
[p]- Không có gì đâu ạ, con không sao.[/p]
[p]- Con gái, chúng ta rất lo cho con, con thật sự không sao chứ? – là mẹ[/p]
[p]- Dạ.[/p]
[p]- Vậy con nghỉ ngơi đi, chúng ta không làm phiền con nữa, ngủ ngon con nhé. – bà choàng tay ôm đứa con gái nhỏ, hai người nhìn nó cười và quay bước.[/p]
[p]Nó ngập ngừng điều gì đó trong vòm họng, đó là ba mẹ nó, những người thân không gặp suốt 16 năm, nó đã mong đến ngày này biết bao nhiêu, ấy vậy mà tiếng ba mẹ cũng khó cất nên lời.[/p]
[p]- Ba mẹ cũng ngủ ngon.[/p]
[p]Ông bà cảm thấy lòng vui như hội, nó vừa gọi ba mẹ, còn chúc họ ngủ ngon, để làm được điều đó không hề dễ, phải, dành tình thương cho những người – thân – xa – lạ thật rất khó.[/p]
[p]Nhà Nguyên Khang[/p]
[p]Cậu đang nằm trên giường, nhắm mắt lại và nghĩ về cơn hoảng loạn của Yun, điều gì khiến cô bé sợ hãi đến thế, người lại lạnh run lên, mồ hôi túa ra như gặp ác mộng, sao thế nhỉ…dòng suy nghĩ bị căt ngang vì chuông tin nhắn[/p]
[p]“Cảm ơn anh” – dòng tin nhắn ngắn ngủn làm anh cười thích thú
“Em đã ổn chưa”
“Em không sao”
“Em cứ hay bảo mình không sao thế, em làm anh khó chịu đấy”
“Thôi em ngủ, ngủ ngon”
“Em ngủ ngon nhé” .Cậu tiếp tục dòng suy nghĩ của mình và tất nhiên sẽ không biết câu trả lời…[/p]
[p]Bảo Kỳ vào phòng nó và bước ra ban công[/p]
[p]- Chân đau mà sao em cứ đứng mãi thế, em không thấy tội nghiệp cho nó à.[/p]
[p]- Em không đau, không sao mà. – nó nhìn sang cậu, trả lời chậm rãi.[/p]
[p]- Chịu em rồi, vào đây anh thay băng cho.[/p]
[p]Nó bước sau cậu rồi trèo lên giường, thả đôi chân xuống đất, mắt nhắm chặt lại như sợ sẽ nhìn thấy một điều thật khủng khiếp. Còn cậu thì chăm chú nhìn vào vết thương, nó hơi sâu và dài, vẫn còn rướm máu do cử động nhiều, sau đó tiếp tục khử trùng và băng lại.[/p]
[p]Nó đang nhớ về những khi bị đám bạn ở trường cũ ức hiếp, chuyện bị đánh như thế là quá bình thường, máu chảy cũng là điều không tránh khỏi.[/p]
[p]Có thể nói nó luôn cô lập và bị cô lập trong cái môi trường phức tạp ấy, chẳng có lấy một người bạn.
▲ Lượt xem: 276
<< 1 ... 12 13 14 15 16 ... 101 >>
- Share:
BBCode:

Link:
Cùng chuyên mục
Sinh viên bây giờ
Cuộc điện thoại ngày mưa
Anh Ơi, Em Không Phải Là Rau!
Ký Sự Đòi Nợ
Yêu Gái Massage Và Kết Cục…