XtGem Forum catalog
-->
2Hi.Biz
Hỗ trợ | TWIG | Xtscript | Templates | Xtgem
HomeTruyện Teen Truyện Voz
Tìm kiếm
▲ Nước Mắt Của Mưa
** Admin admin
06-10-2015
[/p]
[p]Nói xong nó đẩy chăn, bước xuống giường, vẫn còn mệt lắm, vết thương ở đầu gối đang rỉ máu, nó đau loạng choạng suýt ngã, Bảo Kỳ hoảng hố.[/p]
[p]- Em làm sao vậy?[/p]
[p]- Chân em có máu. – nhìn máu đang thấm dần ra miếng gạc mà hôm qua Kỳ Lâm đã băng, đầu nó càng thấy choáng hơn, suýt ngất đi, nó rất sợ nhìn thấy máu, và sợ cả mùi máu nữa, rất sợ, người nó tái nhợt đi, mắt vẫn không rời khỏi vết thương.[/p]
[p]- Chân em bị làm sao vậy, ngồi lên giường đi, anh gọi bác sĩ đến ngay.[/p]
[p]Và cậu vụt chạy đi, một lúc sau bác sĩ đến[/p]
[p]- Nhanh lên, xem cô bé có làm sao không. – ánh mắt anh chợt lạnh đi đột ngột, gã bác sĩ run người bước vội.[/p]
[p]Sau một hồi, khi đã băng bó lại vết thương, ông quay lại nói với cậu[/p]
[p]- Cô ấy không sao thưa cậu, vết thương bị nhiễm trùng nhẹ, tôi đã thay băng, giờ chỉ cần uống thuốc và thay băng kĩ lưỡng sẽ nhanh lành thôi ạ.[/p]
[p]- Cảm ơn ông, quản gia Lâm, tiễn ông ấy về.[/p]
[p]Quản gia và ông bác sĩ cúi người chào và quay đi, cậu tiến lại bên nó.[/p]
[p]- Không sao rồi, em sợ máu đến vậy sao?[/p]
[p]Nó khẽ gật đáp trả, đối mắt long lanh rơm rớm nước.[/p]
[p]- Ngốc quá, máu sẽ không chảy nữa đâu em yên tâm, có phải do vụ hôm qua không?[/p]
[p]Nó ngước lên nhìn cậu.[/p]
[p]- Em muốn đi học, anh không định đi học nữa à.[/p]
[p]- Em chắc là đi học không sao chứ![/p]
[p]- Dạ[/p]
[p]- Ừ, em thay quần áo đi, anh chờ ngoài cửa.[/p]
[p]Angels’s room[/p]
[p]Thấy Yun nhắc chân bước vào, người Nguyên Khang ngây ra một lúc, cậu bước nhanh gần cạnh nhỏ.[/p]
[p]- Chân em bị làm sao thế, sao lại còn đi học làm gì?[/p]
[p]- Không đi sao cậu biết nhóc bị đau chân để mà cuống cuồng lên, bình tĩnh đã nào.[/p]
[p]Kỳ Lâm cũng bước đến, vỗ vai Nguyên Khang, tỏ vẻ thích thú trước cử chỉ lóng ngóng của cậu bạn. Cậu cũng nhìn chằm chằm vào vết thương của nó, dường như nó nặng hơn hôm qua.[/p]
[p]Chẳng màng đến câu nói của Kỳ Lâm, ánh mắt của cậu hướng vào đôi chân xinh xắn ấy, vết thương ngay đầu gối, khi cử động sẽ rất đau.[/p]
[p]- Có nên bảo là em ngốc không đây, đi mãi thì chừng nào mới lành. – Nguyên Khang xót xa không giấu diếm, đỡ lấy tay nó dìu vào ghế trong.[/p]
[p]- Em…không sao.[/p]
[p]- Người em ấm ấm rồi này, Bảo Kỳ, vết thương bị nhiễm trùng phải không?[/p]
[p]- Ừ, sao cậu biết.[/p]
[p]- Em không được đi đâu nữa hết, nghỉ ngơi ở đây đi, vết thương cứ hở mãi thì sẽ nhiễm trùng nặng hơn cho xem.[/p]
[p]- Phải đấy, em ngoan nghe lời bọn anh đi. – Bảo Kỳ[/p]
[p]- Nhóc đừng có bướng, cũng đừng đi lung tung, biết chưa – Kỳ Lâm.[/p]
[p]- Ra chơi bọn anh sẽ lại xuống, em ngủ một giấc đi. – Nguyên Khang ân cần vén lọn tóc nó qua bên.[/p]
[p]Nó không nói gì, không phản khán mà cũng không đồng ý, đôi mắt mệt mỏi nhắm lại, ba cậu nhìn nó một lúc rồi về lớp.[/p]
[p]Ngay khi họ vừa ra khỏi phòng, nó lại mở mắt, những lúc này nó không ngủ được, nếu ngủ sẽ lại mơ thấy giấc mơ ấy.[/p]
[p]Giấc mơ mà thỉnh thoảng lại làm nó chẳng thể nào chợp mắt nổi nữa, một gian phòng tối đen như mực, tiếng mưa ào ạt, gió rít lên từng cơn, lạnh buốt, hương vị tinh khiết của mưa bị lấn át bởi mùi tanh nồng đáng sợ của máu, máu nhiều lắm, máu hoà với mưa, tim nó nghẹn lại, khí quản như bị ai bóp chặt, người run lên bần bật, tê tái, và trong giấc mơ, luôn chỉ có Yun…một mình…[/p]
[p]Cơ thể nó lạnh tái khi nghĩ về giấc mơ, làm sao đây??? Nó ghì hai tay mình ôm lấy cơ thể đang lạnh buốt, Yun… một mình, ý nghĩ đó lớn dần theo cái lạnh.[/p]
[p]Chap 15[/p]
[p]Nguyên Khang quay lại phòng, nhìn thấy nó đang co ro, mồ hôi lấm tấm trên trán, đôi mắt thể hiện nỗi đau tột cùng ấy làm tim anh nhói lên, anh tiến lại gần, tay đặt lên tay nhỏ, bàn tay mềm mại ấy lạnh lắm, đôi môi nhỏ xinh ấy cứ mấp máy.[/p]
[p]- Y..u..n…mộ..t…m..ì..n..h…[/p]
[p]Tiếng nói khẽ khàng ấy cất lên, vừa như hàn vạn mũi kim đâm vào tim cậu, người con gái ấy khi cô đơn sẽ đau khổ đến thế này sao, cậu dang tay ôm lấy nó, ghì chặt đôi vai nhỏ, kéo sát vào người mình.[/p]
[p]- Em không một mình đâu, còn có anh nữa mà.[/p]
[p]Ngay lúc này đây, cậu muốn ôm lấy nó chặt hơn nữa, người con gái này, cậu muốn che chở và bảo vệ, để nó không cô đơn. Cậu đưa tay vuốt mái tóc suông mượt của nó, kéo sát nó vào người cậu, giọng nói dịu dàng đầy quan tâm.[/p]
[p]- Em đừng sợ, anh sẽ không để em cô đơn nữa đâu.[/p]
[p]Nó nép sát vào lòng cậu, hàng nước mắt vẫn rơi, nó ngước lên nhìn cậu để đảm bảo về điều được nghe, đôi mắt long lanh ấy giờ như đẹp hơn vì ngấn lệ, cậu khẽ đưa tay lau đi những giọt nước trong veo, mỉm cười.[/p]
[p]- Anh hứa đấy.[/p]
[p]Rồi nhỏ cuối mặt xuống, hài lòng với điều được nghe, cơ thể lạnh buốt ấy càng cố nép vào cậu, nó nhắm mắt lại, dần chìm vào giấc ngủ.
▲ Lượt xem: 271
<< 1 ... 11 12 13 14 15 ... 101 >>
- Share:
BBCode:

Link:
Cùng chuyên mục
Sinh viên bây giờ
Cuộc điện thoại ngày mưa
Anh Ơi, Em Không Phải Là Rau!
Ký Sự Đòi Nợ
Yêu Gái Massage Và Kết Cục…