![]() |
[p]Như đã hẹn, Khắc Minh đến gặp tay trợ lý trên sân thượng của tập đoàn The Best, gió trên cao cứ lồng lộng thổi, mát mẻ và sảng khoái, hai con người luôn như đối lập nhau giờ lại gặp nhau với tư cách là một người cộng sự. Đời có nhiều chuyện bất ngờ.[/p]
[p]- Lấy được rồi chứ?! – hắn lên tiếng khi Khắc Minh vừa đứng bên cạnh.[/p]
[p]- Tất nhiên, sao lại phụ công anh như thế được.[/p]
[p]- Không thắc mắc vì sao tôi lại đưa nó cho cậu à?! – hắn đung đưa chân, nhìn sang cậu dò hỏi.[/p]
[p]- Chẳng phải chúng ta gặp nhau hôm nay để nói về điều này sao? – Khắc Minh nói nhẹ, nhìn sang đáp lại.[/p]
[p]- Khâm phục trí thông minh của cậu, cả sự dũng cảm gan dạ của cậu nữa, cái mà tôi không có, thật đáng buồn cho một kẻ như tôi, lại phải nhờ vả một cậu thanh niên ít tuổi hơn mình như thế. – hắn chợt cười rồi nhìn về phía xa.[/p]
[p]- Chẳng có gì đáng buồn cả, vì tôi cũng cần nhiều sự giúp sức của anh mà, rất nhiều ấy chứ.[/p]
[p]- Cảm ơn cậu – hắn tư lự một lúc rồi nói – Tôi đã chuẩn bị rất nhiều tài liệu mật để tố cáo ông ta, nhưng sự an toàn của cả gia đình tôi không cho phép, lần này tôi đặt cược vào cậu sinh mạng của 4 người tất cả đấy. – hắn nhìn cậu lần nữa, mỉm cười, trao cậu một ánh nhìn kì vọng.[/p]
[p]- Ừ! cả tôi nữa là 5, chúng ta cần cố gắng vì sự tồn tại của chính mình chứ nhỉ.[/p]
[p]- Phải rồi! Cố lên anh bạn trẻ, còn bước cuối cùng, cậu hãy tự quyết định đi, dùng nó trói buộc ông ta hay giao cho pháp luật.[/p]
[p]- Tôi có cách rồi, anh cứ yên tâm, ông ta phải trả bằng chính những gì mình đã gây ra cho người khác chứ. Nhưng tại sao anh lại giao nó cho tôi?[/p]
[p]- Thứ nhất vì tôi không đủ gan để qua mặt ông ta, mà chắc gì cảnh sát đã chịu nghe theo bằng chứng mà tôi có, cần một ai đó có thể làm được nhiều hơn tôi. Thứ hai, cũng chẳng biết là vì sao nhưng tôi thấy cậu đủ khả năng làm chuyện ấy, có thể một vận mệnh nào đó đã sắp đặt để tôi chuyển giao nó cho cậu thì sao. – anh ta cười, đá lăn viên đá cuội dưới chân.[/p]
[p]Tại bệnh viện[/p]
[p]Nguyên Khang với Bảo Kỳ thậm thụt ngoài cửa, hai người cứ nhắc đi nhắc lại một cái gì đó rất khẽ với nhau, rồi chỉnh lại tư thế cho thêm bình tĩnh, họ bước vào và chuẩn bị một công cuộc đặc biệt cho Yun. Cho một tương lai tươi đẹp phía trước.[/p]
[p]…Nhưng…liệu có thật sự tươi đẹp hay không…[/p]
[p]Chap 63[/p]
[p]Nguyên Khang và Bảo Kỳ đẩy cửa bước vào phòng bệnh, Yun đang ngồi trên giường quay lưng đối cánh cửa, nó im lặng thản nhiên để nỗi cô đơn nuốt trọn tâm trí, nghĩ gì lúc này cũng không còn ý nghĩa gì nữa cả, cứ im lặng là giải pháp an toàn nhất. Rồi nó nhẹ cười, một cách để dụ dỗ bản thân, xoa dịu những nỗi buồn cứ cuồn cuộn dâng lên như những con sóng luôn đổ ập vào bờ.[/p]
[p]Hai cậu nhìn nhau, rồi Bảo Kỳ gật đầu, việc họ sắp làm một mặt có thể để Yun tự xác định được lòng nó muốn gì, hai là như ném viên đá lớn vào mặt hồ chỉ vừa mới yên ả. Nhưng mà mặt hồ yên ả đâu có nghĩa là tận sâu dưới đáy, nước không chảy cuồn cuộn phải không?![/p]
[p]- Em đang buồn chuyện gì sao Yun?! – Nguyên Khang tiến đến bên cạnh chiếc giường trắng, ngồi xuống kế bên nó, cậu đưa tay xoa xoa đôi vai mỏng manh yếu đuối. Bảo Kỳ ngồi xuống chiếc ghế phía đối diện. Các ánh mắt giao nhau, một bầu không khí khiến Yun cảm thấy khó thở.[/p]
[p]Nó lắc nhẹ đầu, đôi mắt long lanh nhìn hai cậu, kì vọng họ đừng nhắc lại vết thương lòng mà nó đang đeo mang, sợ, sợ lắm rồi.[/p]
[p]- Em gái ngốc à! – Bảo Kỳ xoa đầu nó cười thương yêu – Từ lúc anh em mình gặp nhau chưa lần nào anh làm được chuyện gì đó có ý nghĩa cho em cả, vậy nên lần này, ít nhất lần này thôi anh muốn giúp em tìm ra con đường đúng cho mình, được không?! – đôi mắt cậu rướn nhẹ nhìn nó, cảm thông.[/p]
[p]Giúp Yun hạnh phúc là làm người con gái cậu yêu đau khổ, quyết định chọn một trong hai là cả một quá trình đấu tranh gay gắt với bản thân. Zan hay Yun với cậu đều quan trọng, nhưng không thể vì một người con gái mà đánh đổi hạnh phúc của đứa em cậu yêu thương nhất.[/p]
[p]Là một người anh trai cậu có trách nhiệm, nghĩa vụ và đặc biệt là cậu muốn tìm cho Yun một người xứng đáng với nó. Và tất nhiên cậu càng phải để Yun được sống trong tình yêu của mình. Có đôi khi tình yêu là bất diệt, nhưng cũng có đôi khi vượt lên trên tất cả mọi khổ đau, hy vọng và sự trường tồn, tình thân là thứ tình cảm vững mạnh nhất.[/p]
[p]- Con đường đúng? Cho em sao? Để làm gì, em vẫn luôn đi trên con đường đúng mà! – nó hiểu, nhưng cố tình lảng tránh ý định của Bảo Kỳ.[/p]
[p]- Để em được yêu, được hạnh phúc với quyết định của bản thân, Yun à, em có thể bắt ép mình thôi nghĩ về cậu ấy, nhưng mà trái tim em vẫn đập và nó vẫn không ngừng khiến em yêu cậu ấy nhiều hơn, em không thấy em đang tự làm mình đau đó sao. – Nguyên Khang đáp lời, cậu nhìn sâu vào đôi mắt Yun để nắm bắt sự rung chuyển ở đó, nhưng nó mảy may bỏ mặc ánh mắt tìm kiếm của cậu, vẫn long lanh và đen láy.
| - Share: BBCode: Link: |
Cùng chuyên mục
