![]() |
[p]- Em thật sự là có đau, nhưng sẽ hết nhanh thôi, em đã đi rồi và sẽ không quay lại, hai anh đừng khuyên nhủ em, em hiểu mình đang làm những gì mà. – đôi mắt có chiều sâu vô tận ấy xoáy vào ánh nhìn của Nguyên Khang, làm cậu rung chuyển vì nét đẹp làm ngây lòng người khác của nó, trong veo.[/p]
[p]- Nhưng cậu ấy cũng yêu em, vì cớ gì mà hai người đau khổ, cố trốn tránh nhau rồi cố tìm nhau để nhìn lén đối phương như vậy, đau nhưng không nói thì nỗi đau sẽ giết chết em dần mòn đấy ngốc ạ. – giọng Bảo Kỳ như tha thiết hơn, cậu khuyên nhủ nó bằng sự van nài và chua xót.[/p]
[p]- Em yêu Kỳ Lâm và Kỳ Lâm cũng yêu em, né tránh nhau làm gì cho thêm đau khổ, em phải lấy dũng khí để bước lên trên tất cả, đôi khi ích kỉ một chút, nghĩ cho mình một chút mới là đúng em à, nếu lần này em bỏ mặc tình yêu nó sẽ chẳng bao giờ quay lại với em lần nữa, sẽ hối hận cả một quãng đời còn lại, yêu thương đã bao giờ có tội đâu em.[/p]
[p]Bảo Kỳ nói rồi Nguyên Khang nói, cụm từ Kỳ Lâm cũng yêu nó được nhắc lại hai lần khiến trái tim nhỏ bé như mặt hồ phẳng lặng lúc trước giờ đây xoáy lên, nước cuồn cuộn chảy xiết, tràn ngập vào bờ. Có một cái gì đó dâng lên bất chợt rồi nghẹn lại trong cuốn họng, các giây thần kinh cảm giác cứ rung lên từng hồi theo cảm xúc của chủ nhân. Dâng tràn, rồi ngắt quãng rồi lại dâng tràn.[/p]
[p]Đó là điều mà nó luôn cố gắng để không nghĩ đến, luôn cố để thôi hy vọng một ngày được biến thành công chúa cổ tích, cuộc sống ngập tràn sắc hồng của tình yêu. Một sự thật đằng sau một sự thật rằng nó là một con thú hoang bị thương trong rừng rậm mà luôn cố bỏ chạy khỏi người muốn trị thương cho mình, để mỗi lúc chạy trốn càng đau thêm một chút, rồi lại thêm một chút.[/p]
[p]Lạc lõng, chơi vơi, hiện thực rồi quá khứ. Kỳ Lâm. Cái tên mà nó vẫn chưa từng một lần dám cất tiếng gọi với tất cả cảm xúc yêu thương, mong nhớ. Kỳ Lâm – người luôn bên nó mỗi giấc mơ, bên nó trong suy nghĩ mỗi đêm thức trắng. Dù cố im lặng hay che giấu. Trong quá khứ hay hiện tại, lòng nó vẫn có một Kỳ Lâm, một người nó yêu thương hơn tất cả. Kỳ Lâm – là căn nguyên của mọi thứ, của mọi cảm xúc chi phối nó lúc này.[/p]
[p]Mực nước trong hồ cứ dâng lên ngùn ngụt, phá vỡ các con đê rồi tràn đi khắp nơi, cố gắng lắm nó mới ngăn được những giọt nước mặn đắng tràn lên trong tuyến lệ, giọng nói nghẹn ngào của người đang cố kìm chế cất lên, nổi bần bật trong không gian yên vắng.[/p]
[p]- Yêu thương đã bao giờ có tội đâu anh, nhưng nếu em yêu thương em sẽ trở thành người có tội, vì em là kẻ chen ngang, đáng lẽ mọi thứ sẽ khác nếu em không xuất hiện, đáng lẽ phải như thế rồi. – giọng nó nhỏ dần, lẽ ra cứ để nó làm Vy Linh, một người sẽ chẳng bao giờ quen biết với các anh thì mọi chuyện sẽ chẳng thành ra như thế này.[/p]
[p]- Nếu em không xuất hiện thì sẽ chẳng ai khiến anh yêu thương nhiều như thế, sẽ chẳng ai khiến anh quan tâm, lo lắng nhiều như thế, sẽ chẳng ai khiến anh lo nghĩ phải làm sao, phải làm thế nào để cô ấy hạnh phúc như thế, nhưng mà em vẫn xuất hiện, để làm mọi người yêu thương em, vậy nên em phải có trách nhiệm với mọi người một chút, hiểu không. – Nguyên Khang nói mà lòng cậu quặn thắt, cậu choàng tay ôm Yun vào lòng, đau đớn lắm chứ.[/p]
[p]Có sướng ích gì không nếu cậu là người ích kỉ, nếu như thế thì cậu đã chẳng phải cố sức đẩy nó đi xa cậu, đẩy nó về với yêu thương của mình làm gì. Trong hoàn cảnh này chẳng phải cậu là người có cơ hội lớn đó sao. Nhưng là sai lầm lớn nếu ai đó nghĩ rằng Nguyên Khang dùng cách này để chiếm lấy tình cảm của Yun. Tình yêu của cậu to lớn hơn như thế gấp vạn lần.[/p]
[p]Đối với cậu, yêu là khi nhìn thấy người mình yêu được hạnh phúc dù người kề bên cô ấy không phải là mình. Cậu có cao thượng không, không hẳn, cậu chỉ hơn người khác ở việc cậu biết rằng hạnh phúc của cô ấy là khi bên cạnh ai. Dù có đau thắt, dù có quặn lòng cậu cũng sẵn sàng tìm cách để cô ấy chạm đến ngưỡng cửa của hạnh phúc. Còn cậu, chỉ cần được là một người ở sau cô ấy, có thể làm chỗ dựa cho cô ấy, có thể nhìn thấy cô ấy mỗi lúc cô ấy quay lưng về phía sau, là quá đủ.[/p]
[p]Vòng tay ấm áp ấy kề bên Yun, niềm hạnh phúc, những nỗi đau chất chồng giờ đây vụn vỡ, tan chảy trong sự chân thành của Nguyên Khang. Cậu nhắm mắt lại cố ngăn cản mà giọt nước ấm nóng ấy vẫn tràn ra ngoài, vươn trên tóc của Yun. Lần này thôi, cho cậu quyến luyến vòng tay ôm ấy một lần duy nhất này thôi vì có thể sẽ chẳng bao giờ anh được ôm em trong vòng tay mình như thế này nữa.[/p]
[p]- Dù có đau đớn đến cùng cực, dù thời gian có quay lại nơi bắt đầu để mọi thứ đừng diễn ra. Anh tin chắc mọi người vẫn mong có sự hiện diện của em trong cuộc sống của mình. Ít nhất em đã khiến anh hạnh phúc khi được yêu em Yun à, vậy nên em cũng phải được hạnh phúc, có biết không.[/p]
[p]Đến giây phút này thì nó chẳng còn đủ sức ngăn dòng nước mắt tràn ra nữa rồi, nó vòng tay ôm lấy cậu, dụi đầu vào cậu, để nước mắt thấm lên ngực áo, nghẹn ngào câu nói “Em xin lỗi “.
| - Share: BBCode: Link: |
Cùng chuyên mục
