![]() |
[p]Rồi hai người rời khỏi đó trên chiếc ô tô của Khắc Minh, chiếc xe lướt đi trên con đường rợp bóng cây.[/p]
[p]Cũng gần hai giờ trôi qua mà chưa thấy nó đến, Nguyên Khang sốt ruột cứ đi tới đi lui ngóng ra cửa, cậu đứng lên rồi lại ngồi xuống, gọi nó cũng vài lần mà không bắt máy, cậu vừa định chạy đi tìm nó thì nhận được cuộc gọi.[/p]
[p]“Em xin lỗi nhé, em bận chút việc, tí nữa em đến”[/p]
[p]“Em cứ làm việc của mình đi, khi nào rãnh hẳn đến” – cậu thở phào vì nó không gặp chuyện gì.[/p]
[p]Nó nhờ Khắc Minh đưa về nhà để tắm rửa rồi mới vào viện, cái nhà kho ấy dơ quá, mà cũng chỉ dám kêu cậu dừng ngoài ngõ, nó không muốn một ai biết thêm về thân thế của mình.[/p]
[p]May mà chỉ có mấy chị giúp việc chứ không có Ba Lâm ở nhà, không thì nó sẽ bị tra khảo mất thôi. Anh Bảo Kỳ thì đến chi nhánh tập đoàn Shine xử lí công việc thay Nguyên Khang rồi. Nó tranh thủ tắm rồi vào bệnh viện ngay vì sợ Nguyên Khang buồn, trên đường đi không quên mua thức ăn cho cậu.[/p]
[p]Hai người nói chuyện vui vẻ, lát sau thì Kỳ Lâm cũng vào đến. Tâm trạng hậm hực.[/p]
[p]- Tớ đến sợ quản gia nhà cậu, ông ấy cứ đòi báo cho hai bác biết, may mà tớ có tài ăn nói mới thuyết phục được ông ấy đấy. – cậu kể lể.[/p]
[p]- Vì bác ấy lo cho tớ thôi mà, cậu không muốn ba mẹ lôi tớ về Anh thì cứ tiếp tục phát huy tinh thần ha. – Nguyên Khang vỗ vai cậu bạn rồi cả hai cùng cười.[/p]
[p]- Cậu đã ăn gì chưa, ông ấy bảo tớ mang cháo cho cậu nè. – vừa nói cậu vừa lấy trong túi ra một hộp cháo và sữa.[/p]
[p]- Có cả sữa nữa á! – nó giật mình, buột miệng kêu.[/p]
[p]- Người bệnh thì uống sữa tẩm bổ chứ sao? – Kỳ Lâm vặn vẹo ngay, Nguyên Khang thì ngạc nhiên nhìn sang nó.[/p]
[p]- Òm! – buông một tiếng cảm thán rồi nó im lặng, nó vốn chẳng mấy khi uống sữa, với cả nó nghĩ con nít mới uống sữa thôi, rồi tự nhiên lại nhớ đến lần nó uống sữa, là khi ngồi cùng với Hoàng Quân.[/p]
[p]Không biết giờ anh sống thế nào, nó thì chật vật với cuộc sống mới lắm, giá mà được như ngày xưa, chỉ là con của một gia đình bình thường, có một người luôn ở bên yêu thương chăm sóc…[/p]
[p]Nó lắc mạnh đầu xua tan ý nghĩ đó, tất cả cũng qua hết rồi, Hoàng Quân bây giờ không còn là người con trai của nó nữa, thay vào đó là một cô gái khác, và anh vẫn đang sống hạnh phúc.[/p]
[p]Tình cảm cho anh còn đó nhưng việc anh phản bội lòng tin của nó là không thể chấp nhận. Bất kì lí do nào cũng được nhưng sao anh lại chọn lí do làm em đau lòng và thất vọng về anh nhất, anh có thể nói dối mà.[/p]
[p]“Anh yêu người khác rồi” – câu nói ấy tưởng chừng đập tan mọi thứ, đập tan đi hạnh phúc bấy lâu và cả một niềm tin quá lớn, mọi thứ trong nó đều như sụp đổ.[/p]
[p]Nó tiếp nhận mọi thứ như cách mà cuộc sống mang đến, chỉ là phải tự thuyết phục bản thân rất nhiều, anh của hôm nay sẽ không như hôm qua, anh hôm nay không đi cùng nó nữa rồi, đau khổ lắm nhưng làm được gì hơn, đành chấp nhận.[/p]
[p]Quay trở lại với câu chuyện, Nguyên Khang ra hiệu cho Kỳ Lâm cất hộp cháo, cậu lấy tay xoa xoa bụng, hơi nhíu mày.[/p]
[p]- Vừa nãy Yun có mua cháo cho tớ rồi, no lắm.[/p]
[p]- Thế tớ để đây nhá. – Kỳ Lâm tự dưng thấy phấn khích, đó là cháo mua chứ không phải cháo nấu. Rồi cậu chợt cười trong suy nghĩ.[/p]
[p]Họ trò chuyện cùng nhau rất vui vẻ, trong khi Bảo Kỳ đang bù đầu với công việc ở công ti nhà Nguyên Khang.[/p]
[p]Cậu đành hy sinh, nếu để công việc trì trệ thì ba mẹ Nguyên Khang sẽ phát hiện cậu ấy bị thương mất.[/p]
[p]Chap 31[/p]
[p]Đêm nay nó ở lại trông Nguyên Khang, cậu ngủ sau khi uống thuốc rồi, đêm nay chắc lại là một đêm không ngủ.[/p]
[p]Mưa, tiếng mưa rả rích ngoài kia càng làm nó tỉnh táo hơn, từng bụi mưa tạt vào cửa, chảy những giọt dài trên kính cửa sổ, đẹp tuyệt, nó đưa tay áp lên mặt kính, lành lạnh, cảm giác thật thoải mái.[/p]
[p]Nó mở cánh cửa, chống cằm lên bệ cửa hứng những bụi mưa đang phả vào mặt, mát rượi.[/p]
[p]Những suy nghĩ cứ nối nhau kéo dài triền miên, từ khi trở về với gia đình không biết bao nhiêu chuyện đã xảy ra. Mọi thứ làm nó cảm thấy mệt mỏi quá.[/p]
[p]Cuộc sống của những người có tiền của chẳng có gì là thoải mái, dang vọng, tiền tài, thế lực luôn được đặt lên hàng đầu. Sát hại lẫn nhau là những việc quá đỗi bình thường.[/p]
[p]Giờ nó có ba mẹ, có anh trai, có những người bạn luôn ở bên nó nhưng ba mẹ cũng bận việc suốt, chẳng mấy khi có thời gian ở nhà, cũng chưa gần gũi với nhau được.[/p]
[p]Mọi thứ vẫn chưa trở về vị trí thật sự của mình, không biết khi chính thức trở thành Bảo Ngọc cuộc sống của nó sẽ như thế nào, liệu tâm hồn yếu đuối của nó có đủ sức chống chọi những bão tố của cuộc sống, mưu toan, tham vọng của người đời. Liệu trái tim nhỏ bé có được bình yên…[/p]
[p]Đôi mắt to tròn, đen láy đượm buồn hướng về phía xa xăm, đôi bàn tay xinh xắn chìa ra hứng những giọt nước mát.
| - Share: BBCode: Link: |
Cùng chuyên mục
