![]() |
[p]Nguyên Khang đã thức từ lúc nào, cậu thấy ánh mắt buồn của nó trong lòng cũng thấy không vui, cậu đến bên cạnh nó, đặt tay lên vai nó, giọng nói ấm áp dịu dàng hoà trong tiếng mưa, không gian xung quanh ấm hẳn lên.[/p]
[p]- Em đang buồn sao?[/p]
[p]Nó quay người lại, môi cong lên nhưng ánh mắt vương buồn lộ rõ, nhìn nó cậu thấy lòng mình tê tái.[/p]
[p]- Dạ không, anh không ngủ nữa hả?[/p]
[p]- Ừ, mà Yun này, sao em lại thích mưa vậy. – cậu vuốt tóc nó, quệt đi những bụi mưa trong suốt.[/p]
[p]Nó khẽ cười, quay ra phía cửa sổ, giọng nói trong trẻo, ngọt ngào như tiếng chuông ngân.[/p]
[p]- Vì mưa rất đẹp, từng giọt mưa long lanh như thuỷ tinh, nhưng nó là một chất lỏng, nó không làm ta chảy máu khi chạm vào, em thích điều đó.[/p]
[p]- Nhưng người ta buồn khi thấy mưa. – cậu cũng đang hứng bụi mưa giống nó.[/p]
[p]- Em lại nghĩ khác, mưa rơi vì nỗi buồn của con người anh ạ. Mọi người vẫn nghĩ mưa là nước mắt của bầu trời, còn em lại thấy mưa cũng có nước mắt, mưa khóc mỗi khi có người buồn, mưa đồng cảm. – nó trả lời đều đều, câu nói cứa đựng nhiều tâm tư.[/p]
[p]Nó cầm tay cậu lên, nhỏ nước mưa trong tay nó vừa hứng được vào tay cậu, cười vui. Tâm trạng nó khá hơn khi nãy rất nhiều.[/p]
[p]- Anh lại thấy em giống mưa, bên ngoài mạnh mẽ cứng rắn, có chút lạnh lùng nhưng trong lòng lại mềm yếu, mong manh dễ vỡ. – Nguyên Khang nhìn sang nó nói.[/p]
[p]- Thật ạ! – nó tròn mắt nhìn cậu.[/p]
[p]- Ừ, thật chứ, mà mưa không được khóc hoài đâu nhé, em mà khóc giống mưa anh giận luôn biết không, vì em cười đẹp lắm![/p]
[p]Nó bật cười vì câu nói của cậu, nụ cười toả nắng, ấm áp trong đêm mưa, nụ cười làm tim cậu thổn thức mãi thôi.[/p]
[p]Cậu đưa tay hất nước mưa vào nó, nó cũng hất lại, rồi hai người cười vang. Khi ở bên cạnh Nguyên Khang nó thường hay vui vẻ thế này, cậu luôn biết cách khiến người khác thấy thoải mái.[/p]
[p]Ngoài kia mưa vẫn rơi, từng cơn gió thổi mạnh hàng cây, ánh đèn đường phả vào mưa lấp lánh, một thứ ánh sáng tuyệt đẹp.[/p]
[p]Ánh trăng trên cao như mờ ảo hơn, rọi sáng bóng hình hai người với những nụ cười rạng ngời.[/p]
[p]Vài ngày sau[/p]
[p]Nguyên Khang đã được xuất viện hôm qua, vết thương của cậu cũng sắp lành nên đang ở nhà tịnh dưỡng.[/p]
[p]Hôm nay là chủ nhật, một ngày nắng đẹp, nắng trải dài trên con đường vắng, nắng chạy trên từng tán cây, vờn trên hoa cỏ, nắng hót cùng lũ chim những khúc ca vui, mọi thứ đều lấp lánh dưới ánh nắng dịu nhẹ.[/p]
[p]Yun đang trên đường đến nhà Kỳ Lâm, đột nhiên hôm nay cậu gọi điện bảo nó đến nhà, hỏi lí do thì một mực không nói.[/p]
[p]Kia rồi, ngôi nhà đã hiện ra trước mắt, cánh cổng vẫn không khoá, chẳng biết vô tình hay cố ý đây. Nó đẩy cổng bước vào, thích thú bước trên lối đi trải sỏi, chiếc váy lụa trắng chiết eo cao bay bay trong gió.[/p]
[p]Vào nhà nó đi từ trước ra sau, nên lầu rồi lại xuống, gọi khản cổ cũng không thấy ai, nó lấy điện thoại gọi cho Kỳ Lâm.[/p]
[p]- Em đến rồi, anh không ở nhà là sao chứ? – nó hận hực trách móc.[/p]
[p]Đầu dây bên kia giọng cậu hơi trùng xuống, khác hẳn kiểu cách tự tin thường ngày.[/p]
[p]“Xin lỗi, em ở nhà chờ anh một chút nhé” – rồi cậu gác máy, nó chẳng nói được thêm câu nào, hôm nay cậu rất lạ, nó đành xem tivi rồi đợi vậy.[/p]
[p]Kỳ Lâm đang ở nghĩa trang, cậu đứng cạnh mộ phần của mẹ, hôm nay là ngày giỗ của mẹ, người mà cậu luôn yêu thương và kính trọng.[/p]
[p]Ngôi mộ được cẩn đá hoa cương trắng thanh tao, cỏ dại được cắt sạch sẽ, trong di ảnh là một phụ nữ đẹp tầm bốn mươi tuổi, gương mặt phúc hậu, tao nhã, môi nở nụ cười hiền.[/p]
[p]Ánh mắt cậu tha thiết nhìn người phụ nữ trong ảnh, nỗi nhớ mong chực trào như vỡ tung khỏi đáy tim, hình ảnh mẹ luôn khiến cậu không khỏi đau lòng khi bắt gặp.[/p]
[p]Mất mẹ cậu như mất đi cả một khoảng trời, mọi cảm xúc yêu thương, nỗi hận thù người ba tàn nhẫn ấy có thể dìm chết cậu bất kì lúc nào, vì lẽ đó mà cậu chẳng giữ một bức ảnh nào của mẹ cả.[/p]
[p]Cậu đặt bó hồng bạch – loại hoa mẹ thích nhất lên ngôi mộ, ánh mắt hơi trùng xuống, cổ họng nghẹn đắng.[/p]
[p]- Mẹ ở thiên đàng vẫn hạnh phúc đúng không mẹ, sao mẹ không ở lại cùng con mà ra đi vậy chứ, con không thể nghe lời mẹ mà tha thứ cho ông ấy được, ông ấy cướp mẹ khỏi con, giờ con nên làm gì với ông ấy hả mẹ…[/p]
[p]Cơn gió thổi qua khiến tóc cậu bay lên, mấy sợi tóc loà xoà xuống trán, gương mặt lạnh lùng, đôi chút ngông cuồng ngạo nghễ như đẹp hơn.[/p]
[p]Cậu im lặng nghe tim mình khắc khoải, mẹ giờ ở một nơi rất xa, con muốn được nhìn thấy mẹ, con ước lại có một gia đình yên ấm, hạnh phúc như xưa, con nhớ mẹ nhiều lắm mẹ ơi…[/p]
[p]Chân cậu như chôn chặt xuống đất, mọi cơ quan đều mất đi sức lực, những tiếng cười, tiếng khóc, tất cả cứ ùa về, hối hả.
| - Share: BBCode: Link: |
Cùng chuyên mục
