XtGem Forum catalog
-->
2Hi.Biz
Hỗ trợ | TWIG | Xtscript | Templates | Xtgem
HomeTruyện Teen Truyện Voz
Tìm kiếm
▲ Nước Mắt Của Mưa
** Admin admin
06-10-2015
[/p]
[p]Cậu từng có một gia đình rất hạnh phúc, một người cha mẫu mực, một người mẹ hết mực yêu thương chồng con, trong nhà luôn ngập tràn tiếng cười, cho đến một ngày tập đoàn DK trở nên lớn mạnh thì mọi thứ đều thay đổi.[/p]
[p]Người ba đáng kính của cậu thường uống rượu tiếp khách đến tối mịt mới về nhà, bên ngoài có bao nhiêu là bồ nhí, về nhà gặp vợ than phiền là đánh đập không thương tiếc, sức mạnh của đồng tiền quả thật đáng sợ, nó khiến trái tim con người chai sạn cảm xúc.[/p]
[p]Mẹ cậu càng cố sức khuyên giải ông đến đâu ông càng coi bà rẻ mạt đến đó.[/p]
[p]Cậu đã khuyên mẹ rời bỏ ông rất nhiều lần nhưng bà đều từ chối, bà yêu ông rất nhiều, bà muốn làm ông trở lại như xưa, mọi thứ đều vô ích.[/p]
[p]Rồi một hôm ông điên tiết vì mất đi một hợp đồng trị giá hàng triệu đô, về nhà say bí tỉ, bà lại tìm lời lẽ khuyên ngăn, ông nổi đoá lên đuổi bà ra khỏi nhà.[/p]
[p]Cậu chẳng thể nào quên được thân ảnh gầy gò của mẹ mắt mũi đầm đìa van lạy ông, bà quỳ xuống ôm chân ông, xin ông bình tâm lại.[/p]
[p]- Bà xéo ra khỏi nhà tôi, suốt ngày chỉ biết càu nhàu, chả được tích sự gì. – ông quát lớn, chân giũ tay bà ra, có khi đạp mạnh vào bụng khiến bà đau điếng.[/p]
[p]- Xin ông…tôi xin ông…mà… – tiếng van xin thảm thiết nghẹn trong tiếng nấc, nước mắt giàn giụa, bà càng cố bấu víu ông.[/p]
[p]- Bà làm gì được cho tôi, hay chỉ biết ăn bám, bà có trẻ trung gì cho cam, bằng không nhan sắc của bà cũng làm tôi có được hợp đồng. – ông nói trong cơn say, nhưng người say luôn nói thật, vậy là với ông bà chỉ đến thế thôi, còn nỗi đau nào hơn.[/p]
[p]Lúc đó cậu cũng chỉ mới là thằng nhóc 11 tuổi, không thể làm gì cho mẹ nhưng cậu hiểu nỗi đau mẹ phải chịu đựng, vì bà yêu ông quá nhiều.[/p]
[p]Cậu đã chạy ra can ngăn, cậu đỡ mẹ đứng dậy, ông vẫn ra sức đuổi bà đi.[/p]
[p]- Bà mà không biến đi thì tôi cho bà không đi được nữa. – giọng nói mặn đắng xát muối vào tim bà.[/p]
[p]Dứt lời ông vơ lấy thanh sắt dựng ở góc nhà, đó là một thanh sắt bị đứt mối hàn trong cầu thang, ông dùng thanh sắt ấy đập vào lưng, vào bụng bà, khiến bà đau đớn mà khuỵ xuống, Kỳ Lâm cũng bị dính một gậy ở bả vai khi đỡ cho mẹ.[/p]
[p]Vẫn chưa hả, ông lại giơ thanh sắt lên và giáng một cú đau nhói vào đầu bà, máu tuông ra rất nhiều, máu nhuộm đỏ chiếc áo trắng tinh của cậu, nhuộm đỏ một tuổi thơ tràn ngập sắc hồng.[/p]
[p]Và người mẹ yêu quí của cậu đã mãi mãi ra đi trong đau đớn, những cú đấm vào bụng làm tổn thương nội tạng, não bộ bà cũng bị chấn thương mạnh, bà chết dưới tay người chồng bà đã một mực chung thuỷ, yêu thương.[/p]
[p]Từ đó cậu không ở cùng ông, lúc đầu ở nhà có rất nhiều người giúp việc nhưng khi lớn cậu chỉ sống một mình, lâu lâu chỉ vài người đến dọn dẹp.[/p]
[p]Cậu không phủ nhận là mình hận ba, nhưng cậu cũng yêu ông ấy, yêu và hận, cậu đứng giữa hai ranh giới, dằn vặt bản thân để rồi chẳng biết phải làm gì.[/p]
[p]Thà rằng đừng cho cậu hạnh phúc còn hơn mang ngọt ngào và đắng cay hoà trộn với nhau, giải pháp tốt nhất là đừng chạm đến cái quá khứ ấy, hãy để cậu là con của mẹ thôi.[/p]
[p]Cuộc đời thật trớ trêu, những mảng kí ức đẫm máu và nước mắt ấy cứ rình rập cậu mỗi đêm, chẳng bao giờ cậu quên viễn cảnh ngày hôm đó, đau thương không nguôi ngoai mà nó vẫn chực chờ để bùng cháy, một vết thương hằn sâu chưa bao giờ lành sẹo.[/p]
[p]Cậu ngồi xuống bên cạnh mẹ, mỉm cười, trong nụ cười là ngàn vạn nỗi nhớ, cơn đau đè nén, hình như trong di ảnh, đôi mắt mẹ cũng long lanh nước nhìn đứa con yêu.[/p]
[p]- Kỳ Lâm, con đến rồi à. – giọng nói trầm ngại ngần vang lên sau lưng cậu, bước chân khẽ khàng sợ sệt.[/p]
[p]Sắc mặt tràn đầy nhớ thương của cậu quay ngoắt, lạnh như băng, nhìn người đàn ông trung niên trên tay cầm bó hồng bạch, cậu cất giọng bất cần, giận dữ.[/p]
[p]- Ông không có tư cách gọi tên tôi,[/p][p] càng không đủ tư cách đến thăm mẹ tôi, đừng làm phiền bà yên nghỉ.[/p]
[p]Tim cậu giờ đây ngổn ngang, mọi thứ xoay vòng rồi tràn vào cùng lúc, yêu, hận, cảm thông, phẫn uất, …mọi thứ luôn đối nghịch nhau, rồi chất chồng lên nhau làm cậu tê tái.[/p]
[p]Chap 32[/p]
[p]Ông Trịnh hít một hơi thật sâu như lấy thêm dũng khí để đối diện với cậu.[/p]
[p]- Ta biết là ta sai, ta có lỗi với bà ấy, có lỗi với con, ta ân hận lắm.[/p]
[p]- Giờ ông nói những lời này với tôi thì ích gì, có làm mẹ tôi sống lại không. – cậu gằng mạnh từng chữ, ánh mắt oán hận nhìn ông trừng trừng.[/p]
[p]Ông cúi đầu, im lặng.[/p]
[p]- Tốt nhất ông hãy đi nhanh khỏi đây trước khi tôi nổi điên, đừng làm phiền mẹ tôi thêm nữa… – giọng nói như dấy lên những nỗi đau khôn nguôi, cậu chẳng thể giữ mình bình tĩnh trước ông được nữa.[/p]
[p]Ông tiến đến ngôi mộ, đặt bó hoa lên, rồi cúi mặt quay đi, ông biết mình đúng là không đủ tư cách như cậu nói. Trước khi đi xa, ông khẽ nói “Ta xin lỗi hai mẹ con”.
▲ Lượt xem: 311
<< 1 ... 30 31 32 33 34 ... 101 >>
- Share:
BBCode:

Link:
Cùng chuyên mục
Sinh viên bây giờ
Cuộc điện thoại ngày mưa
Anh Ơi, Em Không Phải Là Rau!
Ký Sự Đòi Nợ
Yêu Gái Massage Và Kết Cục…